古诗词

次韵和裴库部喜雪歌

刘攽

四时平分气升降,当冬宜藏反宣畅。sì shí píng fēn qì shēng jiàng,dāng dōng yí cáng fǎn xuān chàng。
玄冥羸孱失其职,骤弛威权避威仰。xuán míng léi càn shī qí zhí,zhòu chí wēi quán bì wēi yǎng。
由来万事可尽料,一夕同云迷下上。yóu lái wàn shì kě jǐn liào,yī xī tóng yún mí xià shàng。
始疑群灵久猜阻,勿尔觉悟欢相访。shǐ yí qún líng jiǔ cāi zǔ,wù ěr jué wù huān xiāng fǎng。
周宣商汤号明主,圭璧垂尽虚卣鬯。zhōu xuān shāng tāng hào míng zhǔ,guī bì chuí jǐn xū yǒu chàng。
岂如圣神备参两,精意潜发天垂贶。qǐ rú shèng shén bèi cān liǎng,jīng yì qián fā tiān chuí kuàng。
朔风萧条严莫犯,四野皓白光弥望。shuò fēng xiāo tiáo yán mò fàn,sì yě hào bái guāng mí wàng。
乾施无方意必均,阴杀夸多力尤壮。qián shī wú fāng yì bì jūn,yīn shā kuā duō lì yóu zhuàng。
松篁得意忍枯槁,鹰隼乘时戾宽旷。sōng huáng dé yì rěn kū gǎo,yīng sǔn chéng shí lì kuān kuàng。
层楼眺远复褰帘,密室就暖仍施幛。céng lóu tiào yuǎn fù qiān lián,mì shì jiù nuǎn réng shī zhàng。
舞投墙隙到中堂,响拂纸疏喧北向。wǔ tóu qiáng xì dào zhōng táng,xiǎng fú zhǐ shū xuān běi xiàng。
樵林无声自斤斧,野渡争趋急船舫。qiáo lín wú shēng zì jīn fǔ,yě dù zhēng qū jí chuán fǎng。
富觞屡举极欢呼,贫屦践行赧嘲让。fù shāng lǚ jǔ jí huān hū,pín jù jiàn xíng nǎn cháo ràng。
谁令小邑尽华屋,不觉南山失青嶂。shuí lìng xiǎo yì jǐn huá wū,bù jué nán shān shī qīng zhàng。
月临静夜绝氛埃,涛起风江深荡漾。yuè lín jìng yè jué fēn āi,tāo qǐ fēng jiāng shēn dàng yàng。
豫期晴和当劝耕,径入园林稍挟杖。yù qī qíng hé dāng quàn gēng,jìng rù yuán lín shāo xié zhàng。
宿酲未解鸡三号,照梁辉焕晨光亮。sù chéng wèi jiě jī sān hào,zhào liáng huī huàn chén guāng liàng。
裴侯清通思豪绝,郢曲不比巴人唱。péi hóu qīng tōng sī háo jué,yǐng qū bù bǐ bā rén chàng。
老均茵凭游益欢,闲藉杯酒神俱王。lǎo jūn yīn píng yóu yì huān,xián jí bēi jiǔ shén jù wáng。
明年三农饱牟麦,病民自可逃无状。míng nián sān nóng bǎo móu mài,bìng mín zì kě táo wú zhuàng。

刘攽

刘攽bān(1023~1089)北宋史学家,刘敞之弟。字贡夫,一作贡父、赣父,号公非。临江新喻(今江西新余)人,一说江西樟树人。庆历进士,历任曹州、兖州、亳州、蔡州知州,官至中书舍人。一生潜心史学,治学严谨。助司马光纂修《资治通鉴》,充任副主编,负责汉史部分,著有《东汉刊误》等。 刘攽的作品>>

猜您喜欢

雨后回文

刘攽

绿水池光冷,青苔砌色寒。lǜ shuǐ chí guāng lěng,qīng tái qì sè hán。
竹幽啼鸟乱,庭暗落花残。zhú yōu tí niǎo luàn,tíng àn luò huā cán。

长春花

刘攽

雪霜雨露平分尽,旧紫新红次第开。xuě shuāng yǔ lù píng fēn jǐn,jiù zǐ xīn hóng cì dì kāi。
自是馀花芳意薄,那知春去不重来。zì shì yú huā fāng yì báo,nà zhī chūn qù bù zhòng lái。

次子由韵三首

刘攽

流霞饮过已忘寒,和笔螭坳墨色乾。liú xiá yǐn guò yǐ wàng hán,hé bǐ chī ào mò sè qián。
温室前头问名木,此身知不误儒冠。wēn shì qián tóu wèn míng mù,cǐ shēn zhī bù wù rú guān。

次子由韵三首

刘攽

四朝传说直臣言,万事多君与轾轩。sì cháo chuán shuō zhí chén yán,wàn shì duō jūn yǔ zhì xuān。
重到彤墀挥翰处,想知云梦一时吞。zhòng dào tóng chí huī hàn chù,xiǎng zhī yún mèng yī shí tūn。

次子由韵三首

刘攽

华光劝讲想天临,白发儒先遇主心。huá guāng quàn jiǎng xiǎng tiān lín,bái fā rú xiān yù zhǔ xīn。
仍寄史臣挥直笔,圣谟文思与几深。réng jì shǐ chén huī zhí bǐ,shèng mó wén sī yǔ jǐ shēn。

泊淮上

刘攽

风波缭绕半天下,鬓发苍筤一丈夫。fēng bō liáo rào bàn tiān xià,bìn fā cāng láng yī zhàng fū。
惆怅江湖向时月,又来淮浦照樯乌。chóu chàng jiāng hú xiàng shí yuè,yòu lái huái pǔ zhào qiáng wū。

久旱作问诗

刘攽

问云何意复归山,应恃无心欲占闲。wèn yún hé yì fù guī shān,yīng shì wú xīn yù zhàn xián。
我为闲多忙折我,劝云为雨莫空还。wǒ wèi xián duō máng zhé wǒ,quàn yún wèi yǔ mò kōng hái。

久旱作问诗

刘攽

问风何意扫云开,本为虞琴唤汝来。wèn fēng hé yì sǎo yún kāi,běn wèi yú qín huàn rǔ lái。
桑麦青乾天不雨,更将何物阜民财。sāng mài qīng qián tiān bù yǔ,gèng jiāng hé wù fù mín cái。

久旱作问诗

刘攽

问山何意及郊农,天欲为霖不见容。wèn shān hé yì jí jiāo nóng,tiān yù wèi lín bù jiàn róng。
少闭土囊诛啸虎,也教云气得从龙。shǎo bì tǔ náng zhū xiào hǔ,yě jiào yún qì dé cóng lóng。

遣闷二首

刘攽

好饮本来身少事,徒歌非是曲弥高。hǎo yǐn běn lái shēn shǎo shì,tú gē fēi shì qū mí gāo。
若能全疗诗书癖,用底聊均笔砚劳。ruò néng quán liáo shī shū pǐ,yòng dǐ liáo jūn bǐ yàn láo。

遣闷二首

刘攽

草荒三径寻常绿,树掩双扉丈尺高。cǎo huāng sān jìng xún cháng lǜ,shù yǎn shuāng fēi zhàng chǐ gāo。
燕语不如莺语静,蜂飞犹胜蝶飞劳。yàn yǔ bù rú yīng yǔ jìng,fēng fēi yóu shèng dié fēi láo。

感怀

刘攽

泽雉呼雌日出飞,林鸦失子夜深啼。zé zhì hū cí rì chū fēi,lín yā shī zi yè shēn tí。
劳生未尽无生理,外境移心不得齐。láo shēng wèi jǐn wú shēng lǐ,wài jìng yí xīn bù dé qí。

题馆壁

刘攽

壁门金阙倚天开,五见宫花落古槐。bì mén jīn quē yǐ tiān kāi,wǔ jiàn gōng huā luò gǔ huái。
明日扁舟江海去,却从云气望蓬莱。míng rì biǎn zhōu jiāng hǎi qù,què cóng yún qì wàng péng lái。

末伏

刘攽

火流渐近桑榆上,秋气新从阊阖来。huǒ liú jiàn jìn sāng yú shàng,qiū qì xīn cóng chāng hé lái。
每岁长安犹暑热,内官相属赐冰回。měi suì zhǎng ān yóu shǔ rè,nèi guān xiāng shǔ cì bīng huí。

儒生

刘攽

为儒自分多迂阔,已老那能更改张。wèi rú zì fēn duō yū kuò,yǐ lǎo nà néng gèng gǎi zhāng。
青史异时传信事,不为民贼坐投荒。qīng shǐ yì shí chuán xìn shì,bù wèi mín zéi zuò tóu huāng。