古诗词

以端溪水岩小砚寄戴观察怡涛系之以长歌

陈恭尹

昔人只重端溪紫,今之水岩胜于始。xī rén zhǐ zhòng duān xī zǐ,jīn zhī shuǐ yán shèng yú shǐ。
始犹所采皮肉间,山骨琢尽兹其髓。shǐ yóu suǒ cǎi pí ròu jiān,shān gǔ zuó jǐn zī qí suǐ。
一阳生后天益寒,牂牁江落风林乾。yī yáng shēng hòu tiān yì hán,zāng kē jiāng luò fēng lín qián。
崖枯峡浅洞门出,中有积水蛟龙蟠。yá kū xiá qiǎn dòng mén chū,zhōng yǒu jī shuǐ jiāo lóng pán。
良工斤斧重泉下,石室无光朝亦夜。liáng gōng jīn fǔ zhòng quán xià,shí shì wú guāng cháo yì yè。
千枝列炬照人行,万指悬壶向江泻。qiān zhī liè jù zhào rén xíng,wàn zhǐ xuán hú xiàng jiāng xiè。
金钱之费日不訾,冬春之际能几时。jīn qián zhī fèi rì bù zī,dōng chūn zhī jì néng jǐ shí。
瑕瑜况复不相掩,非具大力安能为。xiá yú kuàng fù bù xiāng yǎn,fēi jù dà lì ān néng wèi。
崇祯之中熊开府,迩者名藩亦时取。chóng zhēn zhī zhōng xióng kāi fǔ,ěr zhě míng fān yì shí qǔ。
后先疏凿分东西,文采精华并千古。hòu xiān shū záo fēn dōng xī,wén cǎi jīng huá bìng qiān gǔ。
往时蕉白称极佳,今人指点寻青花。wǎng shí jiāo bái chēng jí jiā,jīn rén zhǐ diǎn xún qīng huā。
以兹相石亦未尽,必有生气如云霞。yǐ zī xiāng shí yì wèi jǐn,bì yǒu shēng qì rú yún xiá。
拊不留手柔无骨,墨质愈坚磨愈发。fǔ bù liú shǒu róu wú gǔ,mò zhì yù jiān mó yù fā。
宋坑宣德虽尚存,粗则伤毫细则滑。sòng kēng xuān dé suī shàng cún,cū zé shāng háo xì zé huá。
伯乐一顾冀马空,世间所患无追风。bó lè yī gù jì mǎ kōng,shì jiān suǒ huàn wú zhuī fēng。
寄公一片虽小品,由来亦自蛟龙宫。jì gōng yī piàn suī xiǎo pǐn,yóu lái yì zì jiāo lóng gōng。
茆斋久伴书生穷,咿唔吟啸不可终。máo zhāi jiǔ bàn shū shēng qióng,yī wú yín xiào bù kě zhōng。
去兹卑陋依尊崇,使君声韵如钟镛。qù zī bēi lòu yī zūn chóng,shǐ jūn shēng yùn rú zhōng yōng。
挥毫落纸生蜺虹,况今持宪出乘骢。huī háo luò zhǐ shēng ní hóng,kuàng jīn chí xiàn chū chéng cōng。
秋霜春露一言中,非汝孰与成厥功。qiū shuāng chūn lù yī yán zhōng,fēi rǔ shú yǔ chéng jué gōng。
呜呼,挽回造化良不易,补天亦属人能事,五色之石将无是。wū hū,wǎn huí zào huà liáng bù yì,bǔ tiān yì shǔ rén néng shì,wǔ sè zhī shí jiāng wú shì。
陈恭尹

陈恭尹

明末清初广东顺德人,字元孝,一字半峰,号独漉。陈邦彦子。以父殉难,隐居不仕,自号罗浮半衣。诗与屈大均、梁佩兰称岭南三家。有《独漉堂集》。 陈恭尹的作品>>

猜您喜欢

边草

陈恭尹

何心荣与悴,今古恨无穷。hé xīn róng yǔ cuì,jīn gǔ hèn wú qióng。
雪散烧痕上,青归战血中。xuě sàn shāo hén shàng,qīng guī zhàn xuè zhōng。
天长垂大漠,地远后东风。tiān zhǎng chuí dà mò,dì yuǎn hòu dōng fēng。
独有明妃冢,年年似汉宫。dú yǒu míng fēi zhǒng,nián nián shì hàn gōng。

边尘

陈恭尹

人间何处免,北塞独先飞。rén jiān hé chù miǎn,běi sāi dú xiān fēi。
似得风云气,全欺日月晖。shì dé fēng yún qì,quán qī rì yuè huī。
曳柴传战法,望锐亦兵机。yè chái chuán zhàn fǎ,wàng ruì yì bīng jī。
差胜京华客,终年化素衣。chà shèng jīng huá kè,zhōng nián huà sù yī。

修先墓作六首

陈恭尹

白头良已矣,子职竟茫然。bái tóu liáng yǐ yǐ,zi zhí jìng máng rán。
负此一抔土,于今四十年。fù cǐ yī póu tǔ,yú jīn sì shí nián。
恤忠馀往典,纪事有新编。xù zhōng yú wǎng diǎn,jì shì yǒu xīn biān。
寂寞松楸下,丰碑谁为镌。jì mò sōng qiū xià,fēng bēi shuí wèi juān。

修先墓作六首

陈恭尹

文渊犹稿葬,正则且沈身。wén yuān yóu gǎo zàng,zhèng zé qiě shěn shēn。
古者无修墓,非言患难人。gǔ zhě wú xiū mù,fēi yán huàn nán rén。
报唯存此日,举必念千春。bào wéi cún cǐ rì,jǔ bì niàn qiān chūn。
黾勉从微力,伤哉由也贫。mǐn miǎn cóng wēi lì,shāng zāi yóu yě pín。

修先墓作六首

陈恭尹

不辰吾最甚,十二丧慈闱。bù chén wú zuì shén,shí èr sàng cí wéi。
对食啼葱叶,当秋泣线衣。duì shí tí cōng yè,dāng qiū qì xiàn yī。
国忧才隔岁,泉路幸先归。guó yōu cái gé suì,quán lù xìng xiān guī。
赐葬仍同穴,丝纶灼有辉。cì zàng réng tóng xué,sī lún zhuó yǒu huī。

修先墓作六首

陈恭尹

峰西频倚杖,一上一徘徊。fēng xī pín yǐ zhàng,yī shàng yī pái huái。
筋力今如此,馀生能几来。jīn lì jīn rú cǐ,yú shēng néng jǐ lái。
彼苍诚有感,积雨喜全开。bǐ cāng chéng yǒu gǎn,jī yǔ xǐ quán kāi。
十日松间坐,涛声总是哀。shí rì sōng jiān zuò,tāo shēng zǒng shì āi。

修先墓作六首

陈恭尹

固安唯至愿,尺寸自经营。gù ān wéi zhì yuàn,chǐ cùn zì jīng yíng。
墓是无穷事,人兼不朽名。mù shì wú qióng shì,rén jiān bù xiǔ míng。
发祥如有本,凭吊所从生。fā xiáng rú yǒu běn,píng diào suǒ cóng shēng。
虽乏青囊术,滕公自得城。suī fá qīng náng shù,téng gōng zì dé chéng。

修先墓作六首

陈恭尹

万山青不极,旷绝此登临。wàn shān qīng bù jí,kuàng jué cǐ dēng lín。
大化自通塞,吾人为古今。dà huà zì tōng sāi,wú rén wèi gǔ jīn。
风摇千亩绿,云散一溪阴。fēng yáo qiān mǔ lǜ,yún sàn yī xī yīn。
转盼皆陈迹,弥伤志士心。zhuǎn pàn jiē chén jì,mí shāng zhì shì xīn。

送方葆宇

陈恭尹

瓠落馀生在,嘤鸣旧好存。hù luò yú shēng zài,yīng míng jiù hǎo cún。
夫君怀远别,昨日枉高轩。fū jūn huái yuǎn bié,zuó rì wǎng gāo xuān。
小驿梅迎客,寒溪草闭门。xiǎo yì méi yíng kè,hán xī cǎo bì mén。
无能具鸡黍,相送亦何言。wú néng jù jī shǔ,xiāng sòng yì hé yán。

西湖观打鱼同王紫巘若云立安朱开黄作四首

陈恭尹

沙际添新涨,桥边响细风。shā jì tiān xīn zhǎng,qiáo biān xiǎng xì fēng。
同人来雨后,尺鲤出湖中。tóng rén lái yǔ hòu,chǐ lǐ chū hú zhōng。
竹筏渔家屋,藤蓑鹤发翁。zhú fá yú jiā wū,téng suō hè fā wēng。
献鲜知有客,贾勇更张罿。xiàn xiān zhī yǒu kè,jiǎ yǒng gèng zhāng chōng。

西湖观打鱼同王紫巘若云立安朱开黄作四首

陈恭尹

拨棹争先后,平湖望渺然。bō zhào zhēng xiān hòu,píng hú wàng miǎo rán。
安知人在水,只似马行天。ān zhī rén zài shuǐ,zhǐ shì mǎ xíng tiān。
叶泛舟形小,云飞网势圆。yè fàn zhōu xíng xiǎo,yún fēi wǎng shì yuán。
得鱼邀上赏,公子不论钱。dé yú yāo shàng shǎng,gōng zi bù lùn qián。

西湖观打鱼同王紫巘若云立安朱开黄作四首

陈恭尹

峰转仍波浪,源通忽石林。fēng zhuǎn réng bō làng,yuán tōng hū shí lín。
直拚三日棹,方尽两湖深。zhí pàn sān rì zhào,fāng jǐn liǎng hú shēn。
朴俗无台榭,贫家有织纴。pǔ sú wú tái xiè,pín jiā yǒu zhī rèn。
村村悬敝笱,知不患年侵。cūn cūn xuán bì gǒu,zhī bù huàn nián qīn。

西湖观打鱼同王紫巘若云立安朱开黄作四首

陈恭尹

系舸黄塘外,亭边水一篙。xì gě huáng táng wài,tíng biān shuǐ yī gāo。
昔时僧院闭,前月浪痕高。xī shí sēng yuàn bì,qián yuè làng hén gāo。
短笛调新曲,行厨进浊醪。duǎn dí diào xīn qū,xíng chú jìn zhuó láo。
未堪穷胜事,饥溺愧吾曹。wèi kān qióng shèng shì,jī nì kuì wú cáo。

药亭入峡有月亲高峡烧星夹远江灯之句索予同赋别后出峡目睹其妙因为继作

陈恭尹

摇扬孤舫夕,欸乃片帆兴。yáo yáng gū fǎng xī,āi nǎi piàn fān xīng。
野烧难分月,江星不碍灯。yě shāo nán fēn yuè,jiāng xīng bù ài dēng。
添衣听戍鼓,把酒念良朋。tiān yī tīng shù gǔ,bǎ jiǔ niàn liáng péng。
自判中流袂,吟诗久未能。zì pàn zhōng liú mèi,yín shī jiǔ wèi néng。

彭艾庵寄水晶眼镜率笔赋谢

陈恭尹

水晶为镜好,寄我重兼金。shuǐ jīng wèi jìng hǎo,jì wǒ zhòng jiān jīn。
得此虚明质,如传妙密心。dé cǐ xū míng zhì,rú chuán miào mì xīn。
纤毫无隐尔,少壮忽于今。xiān háo wú yǐn ěr,shǎo zhuàng hū yú jīn。
万卷荒疏久,从兹更一寻。wàn juǎn huāng shū jiǔ,cóng zī gèng yī xún。