古诗词

寄赠明卿给事谪江西幕

王世贞

千秋屈宋后,湘水日溅溅。qiān qiū qū sòng hòu,xiāng shuǐ rì jiàn jiàn。
间识斯文在,粗明大造权。jiān shí sī wén zài,cū míng dà zào quán。
扶摇鹏力重,俶傥骥群先。fú yáo péng lì zhòng,chù tǎng jì qún xiān。
竹箭曾输楚,荷衣乍释燕。zhú jiàn céng shū chǔ,hé yī zhà shì yàn。
老亲夸剪拂,贱子奉联翩。lǎo qīn kuā jiǎn fú,jiàn zi fèng lián piān。
执礼家人并,论心国士偏。zhí lǐ jiā rén bìng,lùn xīn guó shì piān。
峥嵘俱志彀,摆落未忘筌。zhēng róng jù zhì gòu,bǎi luò wèi wàng quán。
喜夺慈明驭,思操晏子鞭。xǐ duó cí míng yù,sī cāo yàn zi biān。
琐垣劳守黑,车马笑谈玄。suǒ yuán láo shǒu hēi,chē mǎ xiào tán xuán。
倏忽时谋胜,参差帝泽捐。shū hū shí móu shèng,cān chà dì zé juān。
公孙宁布被,主父但金钱。gōng sūn níng bù bèi,zhǔ fù dàn jīn qián。
鸡肋移官外,龙鳞抗疏前。jī lē yí guān wài,lóng lín kàng shū qián。
大名人尽敌,小蹶世何怜。dà míng rén jǐn dí,xiǎo jué shì hé lián。
岂必论株累,那能共瓦全。qǐ bì lùn zhū lèi,nà néng gòng wǎ quán。
一麾疏紫气,万死仗青天。yī huī shū zǐ qì,wàn sǐ zhàng qīng tiān。
药物愁诗癖,戈矛与胜缘。yào wù chóu shī pǐ,gē máo yǔ shèng yuán。
折腰身并狎,抵掌态逾妍。zhé yāo shēn bìng xiá,dǐ zhǎng tài yú yán。
未远虞翻道,仍高贾谊年。wèi yuǎn yú fān dào,réng gāo jiǎ yì nián。
吴钩寒自峻,郡榻暮虚悬。wú gōu hán zì jùn,jùn tà mù xū xuán。
彭蠡摇坤轴,匡庐插斗躔。péng lí yáo kūn zhóu,kuāng lú chā dòu chán。
尽收迁地色,还赋五君篇。jǐn shōu qiān dì sè,hái fù wǔ jūn piān。
偃蹇渔阳掺,飘零蜀国弦。yǎn jiǎn yú yáng càn,piāo líng shǔ guó xián。
为君尽一奏,不尔借谁传。wèi jūn jǐn yī zòu,bù ěr jiè shuí chuán。
泛任秋涛梗,留馀夏泽荃。fàn rèn qiū tāo gěng,liú yú xià zé quán。
昔贤惭涕泪,吾计失留连。xī xián cán tì lèi,wú jì shī liú lián。
倘问归来事,城南二顷田。tǎng wèn guī lái shì,chéng nán èr qǐng tián。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

故少司马杨师邀游城南别业四首

王世贞

回首虞卿解印年,自将耕凿答尧天。huí shǒu yú qīng jiě yìn nián,zì jiāng gēng záo dá yáo tiān。
乌皮总是看山几,白水俱成负郭田。wū pí zǒng shì kàn shān jǐ,bái shuǐ jù chéng fù guō tián。
别墅围棋同谢傅,后堂呼酒胜彭宣。bié shù wéi qí tóng xiè fù,hòu táng hū jiǔ shèng péng xuān。
向来何限横经侣,寂寞谁当问守玄。xiàng lái hé xiàn héng jīng lǚ,jì mò shuí dāng wèn shǒu xuán。

故少司马杨师邀游城南别业四首

王世贞

羊肠历遍始回车,燕尾环流定卜庐。yáng cháng lì biàn shǐ huí chē,yàn wěi huán liú dìng bo lú。
横海尚传杨仆战,徙陶仍用计然书。héng hǎi shàng chuán yáng pū zhàn,xǐ táo réng yòng jì rán shū。
池荷拆露珠从落,垄稻排云锦尽舒。chí hé chāi lù zhū cóng luò,lǒng dào pái yún jǐn jǐn shū。
二顷秫田应不少,高阳门客肯留馀。èr qǐng shú tián yīng bù shǎo,gāo yáng mén kè kěn liú yú。

故少司马杨师邀游城南别业四首

王世贞

醉里轻舠点暮云,悲歌伏枥不堪闻。zuì lǐ qīng dāo diǎn mù yún,bēi gē fú lì bù kān wén。
青山暗授流言指,白日平将战色分。qīng shān àn shòu liú yán zhǐ,bái rì píng jiāng zhàn sè fēn。
鱼鸟看来曾是阵,鹳鹅惊处莫言军。yú niǎo kàn lái céng shì zhèn,guàn é jīng chù mò yán jūn。
江南匹练全堪展,何必麒麟更写勋。jiāng nán pǐ liàn quán kān zhǎn,hé bì qí lín gèng xiě xūn。

故少司马杨师邀游城南别业四首

王世贞

高枕衡漳十四春,尊前论旧各怜身。gāo zhěn héng zhāng shí sì chūn,zūn qián lùn jiù gè lián shēn。
何当绛帐传经客,也是青门学圃人。hé dāng jiàng zhàng chuán jīng kè,yě shì qīng mén xué pǔ rén。
一醉乡心时自起,五湖秋事未全贫。yī zuì xiāng xīn shí zì qǐ,wǔ hú qiū shì wèi quán pín。
少微中夜应难辨,来日风尘碍角巾。shǎo wēi zhōng yè yīng nán biàn,lái rì fēng chén ài jiǎo jīn。

寄王明辅宪长

王世贞

吴洲草色在离杯,尘海俄将万事催。wú zhōu cǎo sè zài lí bēi,chén hǎi é jiāng wàn shì cuī。
我出终为寻壑计,君归还是济川才。wǒ chū zhōng wèi xún hè jì,jūn guī hái shì jì chuān cái。
谈时鹏鴳输庄叟,歌罢龙蛇惜介推。tán shí péng yàn shū zhuāng sǒu,gē bà lóng shé xī jiè tuī。
倘道徵书不解下,何因马骨上金台。tǎng dào zhēng shū bù jiě xià,hé yīn mǎ gǔ shàng jīn tái。

娘子关有泉穿大壑下势雄甚味冽而甘冱冬不冰居人赖之

王世贞

飞泉中泻九关开,朔气偏催万壑雷。fēi quán zhōng xiè jiǔ guān kāi,shuò qì piān cuī wàn hè léi。
喷玉高从西极下,擘崖雄自巨灵来。pēn yù gāo cóng xī jí xià,bāi yá xióng zì jù líng lái。
地输神瀵为汤沐,石拂钧天奏帝台。dì shū shén fèn wèi tāng mù,shí fú jūn tiān zòu dì tái。
若语会心翻自笑,羽书初过黑龙堆。ruò yǔ huì xīn fān zì xiào,yǔ shū chū guò hēi lóng duī。

将入黄榆度水门峡最逶迤险绝处也

王世贞

峰排瀑挂峡垂倾,日薄烟霏径自生。fēng pái pù guà xiá chuí qīng,rì báo yān fēi jìng zì shēng。
破险旌旗俄灭没,出幽天地顿峥嵘。pò xiǎn jīng qí é miè méi,chū yōu tiān dì dùn zhēng róng。
源桃欲问秦人隐,细柳先屯汉将营。yuán táo yù wèn qín rén yǐn,xì liǔ xiān tún hàn jiāng yíng。
慷慨不堪频指点,帝京南去是长城。kāng kǎi bù kān pín zhǐ diǎn,dì jīng nán qù shì zhǎng chéng。

谒北岳庙

王世贞

祠坛缥缈遏云孤,肸蚃英灵飒有无。cí tán piāo miǎo è yún gū,xī xiǎng yīng líng sà yǒu wú。
象应星辰天北极,气蟠龙虎帝神都。xiàng yīng xīng chén tiān běi jí,qì pán lóng hǔ dì shén dōu。
羞从禅代论金检,喜向侯邦乞宝符。xiū cóng chán dài lùn jīn jiǎn,xǐ xiàng hóu bāng qǐ bǎo fú。
混辟将何酬圣主,祁连不遣祭休屠。hùn pì jiāng hé chóu shèng zhǔ,qí lián bù qiǎn jì xiū tú。

谒北岳庙

王世贞

郁盘河朔古今雄,柴望千秋礼数崇。yù pán hé shuò gǔ jīn xióng,chái wàng qiān qiū lǐ shù chóng。
黑展灵旗开水德,白飞穹石见神功。hēi zhǎn líng qí kāi shuǐ dé,bái fēi qióng shí jiàn shén gōng。
尊同四岳非真拜,秩比三台是寓公。zūn tóng sì yuè fēi zhēn bài,zhì bǐ sān tái shì yù gōng。
闻道率然元尔阵,可无风雨净遥空。wén dào lǜ rán yuán ěr zhèn,kě wú fēng yǔ jìng yáo kōng。

榆岭傍峭壁际天中有悬泉如柱玉下汇巨涧

王世贞

飞泉坼汉写崔嵬,倦马惊逢首重回。fēi quán chè hàn xiě cuī wéi,juàn mǎ jīng féng shǒu zhòng huí。
绝壁倒看银绠坠,高空横散玉绳来。jué bì dào kàn yín gěng zhuì,gāo kōng héng sàn yù shéng lái。
关奇汗雪长凌夏,峡急崩云自起雷。guān qí hàn xuě zhǎng líng xià,xiá jí bēng yún zì qǐ léi。
一酌吾宁逃颍客,即看汝岂住山才。yī zhuó wú níng táo yǐng kè,jí kàn rǔ qǐ zhù shān cái。

少司徒清丰吕公枉驾见访即席有作

王世贞

十年天地竟何如,回首沧桑感慨馀。shí nián tiān dì jìng hé rú,huí shǒu cāng sāng gǎn kǎi yú。
之郡未悬徐稚榻,应门先报吕安车。zhī jùn wèi xuán xú zhì tà,yīng mén xiān bào lǚ ān chē。
休论白眼狂时事,且出青山著后书。xiū lùn bái yǎn kuáng shí shì,qiě chū qīng shān zhù hòu shū。
郡酒便如漳水浊,可能相见不踌躇。jùn jiǔ biàn rú zhāng shuǐ zhuó,kě néng xiāng jiàn bù chóu chú。

赠少司徒清丰吕公

王世贞

当年青琐独批鳞,主圣能宽万死身。dāng nián qīng suǒ dú pī lín,zhǔ shèng néng kuān wàn sǐ shēn。
见历风波垂百折,到来霄汉是孤臣。jiàn lì fēng bō chuí bǎi zhé,dào lái xiāo hàn shì gū chén。
淇园午色摊书卷,漳水秋声起钓纶。qí yuán wǔ sè tān shū juǎn,zhāng shuǐ qiū shēng qǐ diào lún。
自是非熊堪入梦,郡楼长盼属车尘。zì shì fēi xióng kān rù mèng,jùn lóu zhǎng pàn shǔ chē chén。

登黄榆最高处

王世贞

太行无际碧天愁,榆塞褰帷万古收。tài xíng wú jì bì tiān chóu,yú sāi qiān wéi wàn gǔ shōu。
紫气东盘沧海出,黄河西抱汉关流。zǐ qì dōng pán cāng hǎi chū,huáng hé xī bào hàn guān liú。
櫜鞬忽动双鸿暝,刁斗频敲万马秋。gāo jiān hū dòng shuāng hóng míng,diāo dòu pín qiāo wàn mǎ qiū。
薄伐到今仍列戍,教人无赖说并州。báo fá dào jīn réng liè shù,jiào rén wú lài shuō bìng zhōu。

登黄榆最高处

王世贞

托御当年惜未同,叱车今旦指秋空。tuō yù dāng nián xī wèi tóng,chì chē jīn dàn zhǐ qiū kōng。
千峰竞吐嵯峨日,万木长交惨淡风。qiān fēng jìng tǔ cuó é rì,wàn mù zhǎng jiāo cǎn dàn fēng。
滴博高疑唐旧戍,虒祁远是晋新宫。dī bó gāo yí táng jiù shù,sī qí yuǎn shì jìn xīn gōng。
亦知雷雨非全妒,不遣人间句并雄。yì zhī léi yǔ fēi quán dù,bù qiǎn rén jiān jù bìng xióng。

初冬日于邯郸丛台饯朱太仆

王世贞

天寒大陆吐丛台,倚酒雄风亦快哉。tiān hán dà lù tǔ cóng tái,yǐ jiǔ xióng fēng yì kuài zāi。
红日迥从漳水堕,白云纷阻太行回。hóng rì jiǒng cóng zhāng shuǐ duò,bái yún fēn zǔ tài xíng huí。
空城竟暮无鸣瑟,侠客千秋付举杯。kōng chéng jìng mù wú míng sè,xiá kè qiān qiū fù jǔ bēi。
此去君王须问骏,莫言曾见剧辛来。cǐ qù jūn wáng xū wèn jùn,mò yán céng jiàn jù xīn lái。