古诗词

寄赠明卿给事谪江西幕

王世贞

千秋屈宋后,湘水日溅溅。qiān qiū qū sòng hòu,xiāng shuǐ rì jiàn jiàn。
间识斯文在,粗明大造权。jiān shí sī wén zài,cū míng dà zào quán。
扶摇鹏力重,俶傥骥群先。fú yáo péng lì zhòng,chù tǎng jì qún xiān。
竹箭曾输楚,荷衣乍释燕。zhú jiàn céng shū chǔ,hé yī zhà shì yàn。
老亲夸剪拂,贱子奉联翩。lǎo qīn kuā jiǎn fú,jiàn zi fèng lián piān。
执礼家人并,论心国士偏。zhí lǐ jiā rén bìng,lùn xīn guó shì piān。
峥嵘俱志彀,摆落未忘筌。zhēng róng jù zhì gòu,bǎi luò wèi wàng quán。
喜夺慈明驭,思操晏子鞭。xǐ duó cí míng yù,sī cāo yàn zi biān。
琐垣劳守黑,车马笑谈玄。suǒ yuán láo shǒu hēi,chē mǎ xiào tán xuán。
倏忽时谋胜,参差帝泽捐。shū hū shí móu shèng,cān chà dì zé juān。
公孙宁布被,主父但金钱。gōng sūn níng bù bèi,zhǔ fù dàn jīn qián。
鸡肋移官外,龙鳞抗疏前。jī lē yí guān wài,lóng lín kàng shū qián。
大名人尽敌,小蹶世何怜。dà míng rén jǐn dí,xiǎo jué shì hé lián。
岂必论株累,那能共瓦全。qǐ bì lùn zhū lèi,nà néng gòng wǎ quán。
一麾疏紫气,万死仗青天。yī huī shū zǐ qì,wàn sǐ zhàng qīng tiān。
药物愁诗癖,戈矛与胜缘。yào wù chóu shī pǐ,gē máo yǔ shèng yuán。
折腰身并狎,抵掌态逾妍。zhé yāo shēn bìng xiá,dǐ zhǎng tài yú yán。
未远虞翻道,仍高贾谊年。wèi yuǎn yú fān dào,réng gāo jiǎ yì nián。
吴钩寒自峻,郡榻暮虚悬。wú gōu hán zì jùn,jùn tà mù xū xuán。
彭蠡摇坤轴,匡庐插斗躔。péng lí yáo kūn zhóu,kuāng lú chā dòu chán。
尽收迁地色,还赋五君篇。jǐn shōu qiān dì sè,hái fù wǔ jūn piān。
偃蹇渔阳掺,飘零蜀国弦。yǎn jiǎn yú yáng càn,piāo líng shǔ guó xián。
为君尽一奏,不尔借谁传。wèi jūn jǐn yī zòu,bù ěr jiè shuí chuán。
泛任秋涛梗,留馀夏泽荃。fàn rèn qiū tāo gěng,liú yú xià zé quán。
昔贤惭涕泪,吾计失留连。xī xián cán tì lèi,wú jì shī liú lián。
倘问归来事,城南二顷田。tǎng wèn guī lái shì,chéng nán èr qǐng tián。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

登马岭关口

王世贞

回崖宛转异晴昏,片白浮空列戍尊。huí yá wǎn zhuǎn yì qíng hūn,piàn bái fú kōng liè shù zūn。
一线地排为北戒,双轮天捧作中原。yī xiàn dì pái wèi běi jiè,shuāng lún tiān pěng zuò zhōng yuán。
蘋端噫气千崖拆,木杪蒸云万古屯。píng duān yī qì qiān yá chāi,mù miǎo zhēng yún wàn gǔ tún。
我欲著书从此逝,毋烦令尹候关门。wǒ yù zhù shū cóng cǐ shì,wú fán lìng yǐn hòu guān mén。

许殿卿左史有悼内之戚请告归里赋此寄赠

王世贞

休沐周原可惮劳,悼亡潘鬓转萧骚。xiū mù zhōu yuán kě dàn láo,dào wáng pān bìn zhuǎn xiāo sāo。
烟霞不逐长裾老,霜月还依拥传高。yān xiá bù zhú zhǎng jū lǎo,shuāng yuè hái yī yōng chuán gāo。
暂去临邛无卓女,将归梁苑有枚皋。zàn qù lín qióng wú zhuó nǚ,jiāng guī liáng yuàn yǒu méi gāo。
君看醴酒缘谁设,莫向春风恋浊醪。jūn kàn lǐ jiǔ yuán shuí shè,mò xiàng chūn fēng liàn zhuó láo。

履魏三日受筴易州行府承诸公为会高台有作

王世贞

秋声忽傍羽书寒,易水萧条雁影残。qiū shēng hū bàng yǔ shū hán,yì shuǐ xiāo tiáo yàn yǐng cán。
今日和戎无魏绛,当时结侠有燕丹。jīn rì hé róng wú wèi jiàng,dāng shí jié xiá yǒu yàn dān。
府僚高宴从军乐,客子悲歌行路难。fǔ liáo gāo yàn cóng jūn lè,kè zi bēi gē xíng lù nán。
莫向旧台称买骏,倦游无计可辞官。mò xiàng jiù tái chēng mǎi jùn,juàn yóu wú jì kě cí guān。

登黄寺堡太平楼作

王世贞

秋风列戍满邢州,敢为筹边独上楼。qiū fēng liè shù mǎn xíng zhōu,gǎn wèi chóu biān dú shàng lóu。
千骑月回清啸响,一尊天豁大荒愁。qiān qí yuè huí qīng xiào xiǎng,yī zūn tiān huō dà huāng chóu。
移屯渐老韩长孺,作客谁怜马少游。yí tún jiàn lǎo hán zhǎng rú,zuò kè shuí lián mǎ shǎo yóu。
出处圣朝应易得,即论非土竟谁留。chū chù shèng cháo yīng yì dé,jí lùn fēi tǔ jìng shuí liú。

真定谒大士像十二年矣薄暮复过此留题

王世贞

中天飞刹逼星辰,曾睹莲花法像真。zhōng tiān fēi shā bī xīng chén,céng dǔ lián huā fǎ xiàng zhēn。
千劫不贪调御位,十年仍现宰官身。qiān jié bù tān diào yù wèi,shí nián réng xiàn zǎi guān shēn。
恒河暝借金篦指,大卤云争宝髻新。héng hé míng jiè jīn bì zhǐ,dà lǔ yún zhēng bǎo jì xīn。
彼岸只应容尔度,可能无意问津人。bǐ àn zhǐ yīng róng ěr dù,kě néng wú yì wèn jīn rén。

真定陈使君邀饮大悲阁

王世贞

恒阳霜后洗嵯峨,宝界横开窣堵波。héng yáng shuāng hòu xǐ cuó é,bǎo jiè héng kāi sū dǔ bō。
万里悲风吹大陆,千山落木下滹沱。wàn lǐ bēi fēng chuī dà lù,qiān shān luò mù xià hū tuó。
尊前暝色灵鹙破,坐里边声法雁过。zūn qián míng sè líng qiū pò,zuò lǐ biān shēng fǎ yàn guò。
不是摩尼能夜炯,自来和璧赵王多。bù shì mó ní néng yè jiǒng,zì lái hé bì zhào wáng duō。

寄谢茂秦

王世贞

罢醴谁堪邺下居,世情秋共鬓毛疏。bà lǐ shuí kān yè xià jū,shì qíng qiū gòng bìn máo shū。
家移潞子云边国,门少梁王雪后车。jiā yí lù zi yún biān guó,mén shǎo liáng wáng xuě hòu chē。
歌罢此生唯短铗,赋成何地不长裾。gē bà cǐ shēng wéi duǎn jiá,fù chéng hé dì bù zhǎng jū。
漳流转自并门上,可怪天南断鲤鱼。zhāng liú zhuǎn zì bìng mén shàng,kě guài tiān nán duàn lǐ yú。

调方景武方长仅三尺而为戚大将军幕客

王世贞

宽裾乍曳蓟门尘,曾睹新篇动七闽。kuān jū zhà yè jì mén chén,céng dǔ xīn piān dòng qī mǐn。
名似要离那恨小,请同方朔莫言贫。míng shì yào lí nà hèn xiǎo,qǐng tóng fāng shuò mò yán pín。
东门此去无长狄,上帝由来有弄臣。dōng mén cǐ qù wú zhǎng dí,shàng dì yóu lái yǒu nòng chén。
见说府公难喜怒,可将书记属王珣。jiàn shuō fǔ gōng nán xǐ nù,kě jiāng shū jì shǔ wáng xún。

得谢茂秦寄新集时孔汝锡冯汝言二公为刊定

王世贞

十载兰心托路岐,凌云彩笔健谁知。shí zài lán xīn tuō lù qí,líng yún cǎi bǐ jiàn shuí zhī。
还寻玄晏先生序,共表邯郸幼妇辞。hái xún xuán yàn xiān shēng xù,gòng biǎo hán dān yòu fù cí。
不尽交游天并老,重来作者世应迟。bù jǐn jiāo yóu tiān bìng lǎo,zhòng lái zuò zhě shì yīng chí。
君看党锢中兴解,可忘龙门御李时。jūn kàn dǎng gù zhōng xīng jiě,kě wàng lóng mén yù lǐ shí。

长至夜起坐忆家

王世贞

一枕乡山路未真,篝灯起坐独伤神。yī zhěn xiāng shān lù wèi zhēn,gōu dēng qǐ zuò dú shāng shén。
天心肯傍微阳转,物色从争朔气新。tiān xīn kěn bàng wēi yáng zhuǎn,wù sè cóng zhēng shuò qì xīn。
久客爱听初减漏,唤班羞作未归人。jiǔ kè ài tīng chū jiǎn lòu,huàn bān xiū zuò wèi guī rén。
江南两地俱愁寂,总向天涯话病身。jiāng nán liǎng dì jù chóu jì,zǒng xiàng tiān yá huà bìng shēn。

东明送别郜侍御子元

王世贞

浊酒邮亭感慨频,知君此去有埋轮。zhuó jiǔ yóu tíng gǎn kǎi pín,zhī jūn cǐ qù yǒu mái lún。
乾坤不尽开时色,霜雪长含至后春。qián kūn bù jǐn kāi shí sè,shuāng xuě zhǎng hán zhì hòu chūn。
贾傅总能忧圣主,郑公元自爱良臣。jiǎ fù zǒng néng yōu shèng zhǔ,zhèng gōng yuán zì ài liáng chén。
人间大有澄清地,岂必沧波问逆鳞。rén jiān dà yǒu chéng qīng dì,qǐ bì cāng bō wèn nì lín。

雪夜使院有感

王世贞

雪色将风警独愁,不眠中夜揽貂裘。xuě sè jiāng fēng jǐng dú chóu,bù mián zhōng yè lǎn diāo qiú。
层关七萃歌黄竹,故里文君咏白头。céng guān qī cuì gē huáng zhú,gù lǐ wén jūn yǒng bái tóu。
宦路艰如秦岭骑,客情轻似剡溪舟。huàn lù jiān rú qín lǐng qí,kè qíng qīng shì shàn xī zhōu。
渔灯社酒真堪托,何必征途始倦游。yú dēng shè jiǔ zhēn kān tuō,hé bì zhēng tú shǐ juàn yóu。

雪后十日始大晴喜作

王世贞

十日雪阴今日晴,北窗旭红吾眼明。shí rì xuě yīn jīn rì qíng,běi chuāng xù hóng wú yǎn míng。
树头玉花故片片,檐底珠雨时声声。shù tóu yù huā gù piàn piàn,yán dǐ zhū yǔ shí shēng shēng。
总愁千村露摇落,暂喜二候还澄清。zǒng chóu qiān cūn lù yáo luò,zàn xǐ èr hòu hái chéng qīng。
放衙蜡屐何所念,石湖湖头双桨横。fàng yá là jī hé suǒ niàn,shí hú hú tóu shuāng jiǎng héng。

雪后同杨少参张山人分韵

王世贞

连城十二吐明光,极目千村混渺茫。lián chéng shí èr tǔ míng guāng,jí mù qiān cūn hùn miǎo máng。
微雨忽扶鳷鹊出,峭风徐起玉虬狂。wēi yǔ hū fú zhī què chū,qiào fēng xú qǐ yù qiú kuáng。
歌成郢曲人为宋,赋就相如苑是梁。gē chéng yǐng qū rén wèi sòng,fù jiù xiāng rú yuàn shì liáng。
拟向瑶池看戴胜,不教晴旭捧扶桑。nǐ xiàng yáo chí kàn dài shèng,bù jiào qíng xù pěng fú sāng。

雪后同杨少参张山人分韵

王世贞

飞甍雪霁拥岧峣,睥睨光凝迥未消。fēi méng xuě jì yōng tiáo yáo,pì nì guāng níng jiǒng wèi xiāo。
白凤羽从全魏落,苍龙鬐挂浊漳遥。bái fèng yǔ cóng quán wèi luò,cāng lóng qí guà zhuó zhāng yáo。
褰帷秀色峥嵘至,信马寒声凿落骄。qiān wéi xiù sè zhēng róng zhì,xìn mǎ hán shēng záo luò jiāo。
却忆西山多气象,千官拄笏紫宸朝。què yì xī shān duō qì xiàng,qiān guān zhǔ hù zǐ chén cháo。