古诗词

歌赠大宗伯袁公抑之七十

王世贞

尚书自起东山卧,三月三台衮衣过。shàng shū zì qǐ dōng shān wò,sān yuè sān tái gǔn yī guò。
冶城独湛冰壶色,大桁不受风尘涴。yě chéng dú zhàn bīng hú sè,dà héng bù shòu fēng chén wò。
烟花二月明堂深,是时君王在左个。yān huā èr yuè míng táng shēn,shì shí jūn wáng zài zuǒ gè。
未悬大夫东郡车,且隐常伯南宫坐。wèi xuán dà fū dōng jùn chē,qiě yǐn cháng bó nán gōng zuò。
忆昔金闺并通籍,汝鸣朝阳谁敢和。yì xī jīn guī bìng tōng jí,rǔ míng cháo yáng shuí gǎn hé。
龙颜乍为尺疏回,鼠胆惊从一时破。lóng yán zhà wèi chǐ shū huí,shǔ dǎn jīng cóng yī shí pò。
青衫举国望风彩,绛帐诸生承咳唾。qīng shān jǔ guó wàng fēng cǎi,jiàng zhàng zhū shēng chéng ké tuò。
不斋偶成大常醉,没齿已分首阳饿。bù zhāi ǒu chéng dà cháng zuì,méi chǐ yǐ fēn shǒu yáng è。
相君耽耽日虎视,安能使汝终轗轲。xiāng jūn dān dān rì hǔ shì,ān néng shǐ rǔ zhōng kǎn kē。
天上征书凡几下,眼前遗直唯一个。tiān shàng zhēng shū fán jǐ xià,yǎn qián yí zhí wéi yī gè。
岂惟公望重耆硕,予亦婆娑成老大。qǐ wéi gōng wàng zhòng qí shuò,yǔ yì pó suō chéng lǎo dà。
鹏扶鴳息夸各适,蝇利蜗名爱偏挫。péng fú yàn xī kuā gè shì,yíng lì wō míng ài piān cuò。
二十四考今甫始,万八千岁谁独柰。èr shí sì kǎo jīn fǔ shǐ,wàn bā qiān suì shuí dú nài。
投分窃比松柏坚,有诗肯随燕雀贺。tóu fēn qiè bǐ sōng bǎi jiān,yǒu shī kěn suí yàn què hè。
异时真有抑之篇,为箴百岁武公惰。yì shí zhēn yǒu yì zhī piān,wèi zhēn bǎi suì wǔ gōng duò。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

提兵安东海上大阅二首

王世贞

虚闻淮海斗长鲸,十二关河迥不惊。xū wén huái hǎi dòu zhǎng jīng,shí èr guān hé jiǒng bù jīng。
鸣柝夜传千灶火,建牙朝列五家兵。míng tuò yè chuán qiān zào huǒ,jiàn yá cháo liè wǔ jiā bīng。
城边星斗峥嵘出,马首风云指顾生。chéng biān xīng dòu zhēng róng chū,mǎ shǒu fēng yún zhǐ gù shēng。
不似南征诸将帅,羽书时共橐纵横。bù shì nán zhēng zhū jiāng shuài,yǔ shū shí gòng tuó zòng héng。

贼退后答黄德兆先生谈兵

王世贞

淮海帆樯破浪舒,几家新月怨离居。huái hǎi fān qiáng pò làng shū,jǐ jiā xīn yuè yuàn lí jū。
绿林自是无殊相,黄石今逢有秘书。lǜ lín zì shì wú shū xiāng,huáng shí jīn féng yǒu mì shū。
屈指风尘荣宠后,侧身天地战争馀。qū zhǐ fēng chén róng chǒng hòu,cè shēn tiān dì zhàn zhēng yú。
知君早晚吟梁甫,抱膝谁堪问草庐。zhī jūn zǎo wǎn yín liáng fǔ,bào xī shuí kān wèn cǎo lú。

送周郎中守大同

王世贞

谁言春色汉关穷,汉使乘春有画熊。shuí yán chūn sè hàn guān qióng,hàn shǐ chéng chūn yǒu huà xióng。
为问冯唐淹省署,何如魏尚守云中。wèi wèn féng táng yān shěng shǔ,hé rú wèi shàng shǒu yún zhōng。
严城月静千烽出,啸阁风回万马空。yán chéng yuè jìng qiān fēng chū,xiào gé fēng huí wàn mǎ kōng。
保障自来明主意,不须长剑扫崆峒。bǎo zhàng zì lái míng zhǔ yì,bù xū zhǎng jiàn sǎo kōng dòng。

送吴博士为齐藩相地还朝

王世贞

十二关河气郁芊,谁将汉节御风烟。shí èr guān hé qì yù qiān,shuí jiāng hàn jié yù fēng yān。
自来玄鸟能司正,况复青乌与秘传。zì lái xuán niǎo néng sī zhèng,kuàng fù qīng wū yǔ mì chuán。
弥海车旗云梦对,如天钟鼓雪宫悬。mí hǎi chē qí yún mèng duì,rú tiān zhōng gǔ xuě gōng xuán。
何当又厌王门醴,欲向螭头报有年。hé dāng yòu yàn wáng mén lǐ,yù xiàng chī tóu bào yǒu nián。

答张仲举

王世贞

十年曾识凤凰毛,回首风烟梦寐劳。shí nián céng shí fèng huáng máo,huí shǒu fēng yān mèng mèi láo。
书到关河双玉案,赋成湖海一绨袍。shū dào guān hé shuāng yù àn,fù chéng hú hǎi yī tí páo。
握中明月谁相贵,曲里青山且自高。wò zhōng míng yuè shuí xiāng guì,qū lǐ qīng shān qiě zì gāo。
闻道汉廷推仲蔚,莫令秋思满蓬蒿。wén dào hàn tíng tuī zhòng wèi,mò lìng qiū sī mǎn péng hāo。

马太史负图过园亭作

王世贞

梁园修竹赋谁传,总为相如席更前。liáng yuán xiū zhú fù shuí chuán,zǒng wèi xiāng rú xí gèng qián。
万里关河秋月共,十年湖海岁星偏。wàn lǐ guān hé qiū yuè gòng,shí nián hú hǎi suì xīng piān。
吟蝉露叶时孤抱,坐鹊风枝忽对悬。yín chán lù yè shí gū bào,zuò què fēng zhī hū duì xuán。
来往深杯应莫拒,旧游回首各茫然。lái wǎng shēn bēi yīng mò jù,jiù yóu huí shǒu gè máng rán。

博兴止宿即景

王世贞

下博城空生晚烟,黄茅白苇秋茫然。xià bó chéng kōng shēng wǎn yān,huáng máo bái wěi qiū máng rán。
鱼鹰猎水贪不定,雁奴践更穷可怜。yú yīng liè shuǐ tān bù dìng,yàn nú jiàn gèng qióng kě lián。
岂无西郊乾走马,亦有东陂宽放船。qǐ wú xī jiāo qián zǒu mǎ,yì yǒu dōng bēi kuān fàng chuán。
醉人眼鼻捩轩冕,耐可杖头挑百钱。zuì rén yǎn bí liè xuān miǎn,nài kě zhàng tóu tiāo bǎi qián。

即事

王世贞

文皇卜鼎古燕中,三见明堂象魏崇。wén huáng bo dǐng gǔ yàn zhōng,sān jiàn míng táng xiàng wèi chóng。
禳火新开属玉观,祠釐别起甘泉宫。ráng huǒ xīn kāi shǔ yù guān,cí lí bié qǐ gān quán gōng。
楚江云拥千章下,蜀岭天排万树空。chǔ jiāng yún yōng qiān zhāng xià,shǔ lǐng tiān pái wàn shù kōng。
未论岧峣回北斗,即防摇曳动秋风。wèi lùn tiáo yáo huí běi dòu,jí fáng yáo yè dòng qiū fēng。

即事

王世贞

未央双阙尚逶迤,谁诵班生赋里辞。wèi yāng shuāng quē shàng wēi yí,shuí sòng bān shēng fù lǐ cí。
今日天心悬北极,向来民力尽西垂。jīn rì tiān xīn xuán běi jí,xiàng lái mín lì jǐn xī chuí。
通侯缋币贫难荐,少府黄金横不支。tōng hóu huì bì pín nán jiàn,shǎo fǔ huáng jīn héng bù zhī。
拟助曼容殊薄禄,将从卜式鲜高赀。nǐ zhù màn róng shū báo lù,jiāng cóng bo shì xiān gāo zī。

春日闲居杂怀十首

王世贞

据梧空馆暂婆娑,回首残花梦寐过。jù wú kōng guǎn zàn pó suō,huí shǒu cán huā mèng mèi guò。
末路逃名吾计晚,青春逐客故人多。mò lù táo míng wú jì wǎn,qīng chūn zhú kè gù rén duō。
诗篇不独疑冠盖,燧色犹闻隐薜萝。shī piān bù dú yí guān gài,suì sè yóu wén yǐn bì luó。
去就至今无一可,渐令华发怨蹉跎。qù jiù zhì jīn wú yī kě,jiàn lìng huá fā yuàn cuō tuó。

春日闲居杂怀十首

王世贞

十载诸贤侍法垣,一麾东海更衔恩。shí zài zhū xián shì fǎ yuán,yī huī dōng hǎi gèng xián ēn。
亦知丞相多开阁,无那书生畏扫门。yì zhī chéng xiāng duō kāi gé,wú nà shū shēng wèi sǎo mén。
岁暮风云偏有态,春回天地竟何言。suì mù fēng yún piān yǒu tài,chūn huí tiān dì jìng hé yán。
饶他坐客输文举,自插繁花傍酒尊。ráo tā zuò kè shū wén jǔ,zì chā fán huā bàng jiǔ zūn。

春日闲居杂怀十首

王世贞

开府春来乞五湖,玺书舟楫寄深图。kāi fǔ chūn lái qǐ wǔ hú,xǐ shū zhōu jí jì shēn tú。
谁依日月裁龙衮,独向星霜握虎符。shuí yī rì yuè cái lóng gǔn,dú xiàng xīng shuāng wò hǔ fú。
军事只凭双鬓识,主忧还借一身扶。jūn shì zhǐ píng shuāng bìn shí,zhǔ yōu hái jiè yī shēn fú。
那堪欲下杨彪泪,矫首青云阮籍途。nà kān yù xià yáng biāo lèi,jiǎo shǒu qīng yún ruǎn jí tú。

春日闲居杂怀十首

王世贞

有弟经年客蓟城,愁看棣萼剧纵横。yǒu dì jīng nián kè jì chéng,chóu kàn dì è jù zòng héng。
艰危渐往书难尽,涕泪仍枯意未平。jiān wēi jiàn wǎng shū nán jǐn,tì lèi réng kū yì wèi píng。
自惜空言终付汝,莫令他事亦如兄。zì xī kōng yán zhōng fù rǔ,mò lìng tā shì yì rú xiōng。
汉家循吏黄金贵,牢落儒林误此生。hàn jiā xún lì huáng jīn guì,láo luò rú lín wù cǐ shēng。

春日闲居杂怀十首

王世贞

推案空庭意悄然,偶缘行饭向花前。tuī àn kōng tíng yì qiāo rán,ǒu yuán xíng fàn xiàng huā qián。
云门午色来高坐,海国春寒搅独眠。yún mén wǔ sè lái gāo zuò,hǎi guó chūn hán jiǎo dú mián。
千石已惭过邴奉,二毛应惜到潘年。qiān shí yǐ cán guò bǐng fèng,èr máo yīng xī dào pān nián。
纵因疏诞妨知己,惆怅何人为守玄。zòng yīn shū dàn fáng zhī jǐ,chóu chàng hé rén wèi shǒu xuán。

春日闲居杂怀十首

王世贞

汉省委蛇白玉琚,即看高议主恩虚。hàn shěng wěi shé bái yù jū,jí kàn gāo yì zhǔ ēn xū。
何人北海怜精卫,有客东门类爰居。hé rén běi hǎi lián jīng wèi,yǒu kè dōng mén lèi yuán jū。
事往交游工变态,时平偶语畏诗书。shì wǎng jiāo yóu gōng biàn tài,shí píng ǒu yǔ wèi shī shū。
亦知身世俱萍梗,泛泛江湖恣所如。yì zhī shēn shì jù píng gěng,fàn fàn jiāng hú zì suǒ rú。