古诗词

吴郎歌送翁晋北游京师

于慎行

旧知吴郎名,不识吴郎面。jiù zhī wú láng míng,bù shí wú láng miàn。
长帆忽卷大江云,炎风五月来相见。zhǎng fān hū juǎn dà jiāng yún,yán fēng wǔ yuè lái xiāng jiàn。
披衣倒屣开我关,举杯熟视成潺湲。pī yī dào xǐ kāi wǒ guān,jǔ bēi shú shì chéng chán yuán。
身如海鹤目岩电,恍然再对吾师颜。shēn rú hǎi hè mù yán diàn,huǎng rán zài duì wú shī yán。
谓我垂髫称国士,于今垂白栖空山。wèi wǒ chuí tiáo chēng guó shì,yú jīn chuí bái qī kōng shān。
生死凄凉知已报,南望其如路阻艰。shēng sǐ qī liáng zhī yǐ bào,nán wàng qí rú lù zǔ jiān。
吾师当日诗名起,后驾方称王与李。wú shī dāng rì shī míng qǐ,hòu jià fāng chēng wáng yǔ lǐ。
庭前秀出琼树枝,复向骚坛执牛耳。tíng qián xiù chū qióng shù zhī,fù xiàng sāo tán zhí niú ěr。
源泉万斛泻胸中,风雨千重飞笔底。yuán quán wàn hú xiè xiōng zhōng,fēng yǔ qiān zhòng fēi bǐ dǐ。
能以遗形貌古人,还将学步嗤馀子。néng yǐ yí xíng mào gǔ rén,hái jiāng xué bù chī yú zi。
白眼情知礼法疏,神心不受风尘滓。bái yǎn qíng zhī lǐ fǎ shū,shén xīn bù shòu fēng chén zǐ。
北游一泊汶阳船,小榖城东寄数椽。běi yóu yī pō wèn yáng chuán,xiǎo gǔ chéng dōng jì shù chuán。
几回暝色来新涨,几夜秋声听早蝉。jǐ huí míng sè lái xīn zhǎng,jǐ yè qiū shēng tīng zǎo chán。
仰天击剑舍我去,又向长安大道边。yǎng tiān jī jiàn shě wǒ qù,yòu xiàng zhǎng ān dà dào biān。
昭王台畔金精拄,邹衍宫前海气悬。zhāo wáng tái pàn jīn jīng zhǔ,zōu yǎn gōng qián hǎi qì xuán。
吊古应歌明月塞,忧时欲赋帝京篇。diào gǔ yīng gē míng yuè sāi,yōu shí yù fù dì jīng piān。
江南才人满人口,目中如君不数有。jiāng nán cái rén mǎn rén kǒu,mù zhōng rú jūn bù shù yǒu。
有衣莫染洛阳尘,有钱莫买新丰酒。yǒu yī mò rǎn luò yáng chén,yǒu qián mò mǎi xīn fēng jiǔ。
汉廷公卿多世交,燕市屠沽非素友。hàn tíng gōng qīng duō shì jiāo,yàn shì tú gū fēi sù yǒu。
君王正起通天台,子虚上林出君手。jūn wáng zhèng qǐ tōng tiān tái,zi xū shàng lín chū jūn shǒu。
男儿七尺遇有时,安得奇才长不偶。nán ér qī chǐ yù yǒu shí,ān dé qí cái zhǎng bù ǒu。
归来为我一扫岱峰云,夜看海中赤丸跳如斗。guī lái wèi wǒ yī sǎo dài fēng yún,yè kàn hǎi zhōng chì wán tiào rú dòu。

于慎行

明山东东阿人,字可远,更字无垢。于慎思弟。隆庆二年进士。万历初历修撰、日讲官,以论张居正“夺情”,触其怒。以疾归。居正死后复起。时居正家被抄没,慎行劝任其事者应念居正母及诸子颠沛可伤。累迁礼部尚书。明习典制,诸大礼多所裁定。以请神宗早立太子,去官家居十余年。万历三十五年,廷推阁臣,以太子少保兼东阁大学士,入参机务,以病不能任职。旋卒,谥文定。学问贯穿百家,通晓掌故。与冯琦并为一时文学之冠。有《谷城山馆诗文集》。 于慎行的作品>>

猜您喜欢

夏日村居四十二首

于慎行

倚杖云中送鸟,投竿水上观鱼。yǐ zhàng yún zhōng sòng niǎo,tóu gān shuǐ shàng guān yú。
述志何曾著赋,绝交亦自无书。shù zhì hé céng zhù fù,jué jiāo yì zì wú shū。

夏日村居四十二首

于慎行

雀入大水为蛤,橘逾长淮化枳。què rù dà shuǐ wèi há,jú yú zhǎng huái huà zhǐ。
天地岂私我哉,人生贵适志耳。tiān dì qǐ sī wǒ zāi,rén shēng guì shì zhì ěr。

夏日村居四十二首

于慎行

石几移当薜幌,丝囊凭对花栏。shí jǐ yí dāng bì huǎng,sī náng píng duì huā lán。
门外何方骑吹,红尘北走长安。mén wài hé fāng qí chuī,hóng chén běi zǒu zhǎng ān。

夏日村居四十二首

于慎行

家住谷城山下,行踪半慕留侯。jiā zhù gǔ chéng shān xià,xíng zōng bàn mù liú hóu。
初无黄石公授,但从赤松子游。chū wú huáng shí gōng shòu,dàn cóng chì sōng zi yóu。

夏日村居四十二首

于慎行

握笔峰霞缥缈,弹琴涧水潺湲。wò bǐ fēng xiá piāo miǎo,dàn qín jiàn shuǐ chán yuán。
草阁终年不闭,荆扉镇日常关。cǎo gé zhōng nián bù bì,jīng fēi zhèn rì cháng guān。

夏日村居四十二首

于慎行

面面溪山缭绕,村村花树蒙笼。miàn miàn xī shān liáo rào,cūn cūn huā shù méng lóng。
人在渊明记里,家居摩诘图中。rén zài yuān míng jì lǐ,jiā jū mó jí tú zhōng。

夏日村居四十二首

于慎行

偶遇城中客列,因知海上烽传。ǒu yù chéng zhōng kè liè,yīn zhī hǎi shàng fēng chuán。
零落张骞使节,沈浮杨仆楼船。líng luò zhāng qiān shǐ jié,shěn fú yáng pū lóu chuán。

夏日村居四十二首

于慎行

九陌朱轮华毂,五陵骏马轻裘。jiǔ mò zhū lún huá gǔ,wǔ líng jùn mǎ qīng qiú。
眼底蜉蝣楚楚,枕中蝴蝶悠悠。yǎn dǐ fú yóu chǔ chǔ,zhěn zhōng hú dié yōu yōu。

夏日村居四十二首

于慎行

啜茗风生瓦钵,焚香日上疏帘。chuài míng fēng shēng wǎ bō,fén xiāng rì shàng shū lián。
坐久浑无个事,函开一卷楞严。zuò jiǔ hún wú gè shì,hán kāi yī juǎn léng yán。

夏日村居四十二首

于慎行

世界都无广狭,人生各有盈虚。shì jiè dōu wú guǎng xiá,rén shēng gè yǒu yíng xū。
鲲鹏两海不足,鹪鴳一枝有馀。kūn péng liǎng hǎi bù zú,jiāo yàn yī zhī yǒu yú。

夏日村居四十二首

于慎行

开卷百年万里,连篇落日中原。kāi juǎn bǎi nián wàn lǐ,lián piān luò rì zhōng yuán。
一任骚坛定霸,争教学海穷源。yī rèn sāo tán dìng bà,zhēng jiào xué hǎi qióng yuán。

夏日村居四十二首

于慎行

呼马呼牛易应,梦鱼梦鸟难分。hū mǎ hū niú yì yīng,mèng yú mèng niǎo nán fēn。
人世百年过客,勋名一片浮云。rén shì bǎi nián guò kè,xūn míng yī piàn fú yún。

夏日村居四十二首

于慎行

春尽新醅绿醑,日高旋煮雕胡。chūn jǐn xīn pēi lǜ xǔ,rì gāo xuán zhǔ diāo hú。
不羡金齑玉脍,休称琬液琼苏。bù xiàn jīn jī yù kuài,xiū chēng wǎn yè qióng sū。

夏日村居四十二首

于慎行

水绕项王冢畔,山围管子台前。shuǐ rào xiàng wáng zhǒng pàn,shān wéi guǎn zi tái qián。
万古英雄事业,斜阳衰草寒烟。wàn gǔ yīng xióng shì yè,xié yáng shuāi cǎo hán yān。

夏日村居四十二首

于慎行

海岸渔竿自把,闾门雀网空张。hǎi àn yú gān zì bǎ,lǘ mén què wǎng kōng zhāng。
浪迹真成汗漫,闲心不见炎凉。làng jì zhēn chéng hàn màn,xián xīn bù jiàn yán liáng。