古诗词

吴郎歌送翁晋北游京师

于慎行

旧知吴郎名,不识吴郎面。jiù zhī wú láng míng,bù shí wú láng miàn。
长帆忽卷大江云,炎风五月来相见。zhǎng fān hū juǎn dà jiāng yún,yán fēng wǔ yuè lái xiāng jiàn。
披衣倒屣开我关,举杯熟视成潺湲。pī yī dào xǐ kāi wǒ guān,jǔ bēi shú shì chéng chán yuán。
身如海鹤目岩电,恍然再对吾师颜。shēn rú hǎi hè mù yán diàn,huǎng rán zài duì wú shī yán。
谓我垂髫称国士,于今垂白栖空山。wèi wǒ chuí tiáo chēng guó shì,yú jīn chuí bái qī kōng shān。
生死凄凉知已报,南望其如路阻艰。shēng sǐ qī liáng zhī yǐ bào,nán wàng qí rú lù zǔ jiān。
吾师当日诗名起,后驾方称王与李。wú shī dāng rì shī míng qǐ,hòu jià fāng chēng wáng yǔ lǐ。
庭前秀出琼树枝,复向骚坛执牛耳。tíng qián xiù chū qióng shù zhī,fù xiàng sāo tán zhí niú ěr。
源泉万斛泻胸中,风雨千重飞笔底。yuán quán wàn hú xiè xiōng zhōng,fēng yǔ qiān zhòng fēi bǐ dǐ。
能以遗形貌古人,还将学步嗤馀子。néng yǐ yí xíng mào gǔ rén,hái jiāng xué bù chī yú zi。
白眼情知礼法疏,神心不受风尘滓。bái yǎn qíng zhī lǐ fǎ shū,shén xīn bù shòu fēng chén zǐ。
北游一泊汶阳船,小榖城东寄数椽。běi yóu yī pō wèn yáng chuán,xiǎo gǔ chéng dōng jì shù chuán。
几回暝色来新涨,几夜秋声听早蝉。jǐ huí míng sè lái xīn zhǎng,jǐ yè qiū shēng tīng zǎo chán。
仰天击剑舍我去,又向长安大道边。yǎng tiān jī jiàn shě wǒ qù,yòu xiàng zhǎng ān dà dào biān。
昭王台畔金精拄,邹衍宫前海气悬。zhāo wáng tái pàn jīn jīng zhǔ,zōu yǎn gōng qián hǎi qì xuán。
吊古应歌明月塞,忧时欲赋帝京篇。diào gǔ yīng gē míng yuè sāi,yōu shí yù fù dì jīng piān。
江南才人满人口,目中如君不数有。jiāng nán cái rén mǎn rén kǒu,mù zhōng rú jūn bù shù yǒu。
有衣莫染洛阳尘,有钱莫买新丰酒。yǒu yī mò rǎn luò yáng chén,yǒu qián mò mǎi xīn fēng jiǔ。
汉廷公卿多世交,燕市屠沽非素友。hàn tíng gōng qīng duō shì jiāo,yàn shì tú gū fēi sù yǒu。
君王正起通天台,子虚上林出君手。jūn wáng zhèng qǐ tōng tiān tái,zi xū shàng lín chū jūn shǒu。
男儿七尺遇有时,安得奇才长不偶。nán ér qī chǐ yù yǒu shí,ān dé qí cái zhǎng bù ǒu。
归来为我一扫岱峰云,夜看海中赤丸跳如斗。guī lái wèi wǒ yī sǎo dài fēng yún,yè kàn hǎi zhōng chì wán tiào rú dòu。

于慎行

明山东东阿人,字可远,更字无垢。于慎思弟。隆庆二年进士。万历初历修撰、日讲官,以论张居正“夺情”,触其怒。以疾归。居正死后复起。时居正家被抄没,慎行劝任其事者应念居正母及诸子颠沛可伤。累迁礼部尚书。明习典制,诸大礼多所裁定。以请神宗早立太子,去官家居十余年。万历三十五年,廷推阁臣,以太子少保兼东阁大学士,入参机务,以病不能任职。旋卒,谥文定。学问贯穿百家,通晓掌故。与冯琦并为一时文学之冠。有《谷城山馆诗文集》。 于慎行的作品>>

猜您喜欢

夏日村居四十二首

于慎行

春日雕梁燕雀,秋风高冢麒麟。chūn rì diāo liáng yàn què,qiū fēng gāo zhǒng qí lín。
贤圣谁能自免,身名何物为亲。xián shèng shuí néng zì miǎn,shēn míng hé wù wèi qīn。

夏日村居四十二首

于慎行

龌龊汉庭作吏,盘跚鲁国为儒。wò chuò hàn tíng zuò lì,pán shān lǔ guó wèi rú。
羞杀杜陵男子,笑倒高阳酒徒。xiū shā dù líng nán zi,xiào dào gāo yáng jiǔ tú。

夏日村居四十二首

于慎行

有竹有山有水,宜烟宜雨宜晴。yǒu zhú yǒu shān yǒu shuǐ,yí yān yí yǔ yí qíng。
欲似浣花溪畔,主人背郭堂成。yù shì huàn huā xī pàn,zhǔ rén bèi guō táng chéng。

夏日村居四十二首

于慎行

举袖翩翩调鹤,临池策策呼鱼。jǔ xiù piān piān diào hè,lín chí cè cè hū yú。
回忆天街跃马,当年心事何如。huí yì tiān jiē yuè mǎ,dāng nián xīn shì hé rú。

夏日村居四十二首

于慎行

竹影能留月影,松声颇乱琴声。zhú yǐng néng liú yuè yǐng,sōng shēng pǒ luàn qín shēng。
此际翛然似水,应教多病身轻。cǐ jì xiāo rán shì shuǐ,yīng jiào duō bìng shēn qīng。

夏日村居四十二首

于慎行

报岁常多野祭,迎年亦有巫歌。bào suì cháng duō yě jì,yíng nián yì yǒu wū gē。
击壤升平旧老,欣随社鼓婆娑。jī rǎng shēng píng jiù lǎo,xīn suí shè gǔ pó suō。

夏日村居四十二首

于慎行

古木千章水际,香泉万斛山阿。gǔ mù qiān zhāng shuǐ jì,xiāng quán wàn hú shān ā。
樵客空岩鸟道,田家半夜牛歌。qiáo kè kōng yán niǎo dào,tián jiā bàn yè niú gē。

夏日村居四十二首

于慎行

畏听山猿报客,愁看海鹤传书。wèi tīng shān yuán bào kè,chóu kàn hǎi hè chuán shū。
可幸知交渐少,音尘不到幽庐。kě xìng zhī jiāo jiàn shǎo,yīn chén bù dào yōu lú。

夏日村居四十二首

于慎行

薰为含香自爇,膏因吐燄常煎。xūn wèi hán xiāng zì ruò,gāo yīn tǔ yàn cháng jiān。
拥肿能逃大匠,支离可尽天年。yōng zhǒng néng táo dà jiàng,zhī lí kě jǐn tiān nián。

夏日村居四十二首

于慎行

碧竹青萝院宇,黄鸡白酒盘飧。bì zhú qīng luó yuàn yǔ,huáng jī bái jiǔ pán sūn。
有客聊除花径,无人自掩蓬门。yǒu kè liáo chú huā jìng,wú rén zì yǎn péng mén。

夏日村居四十二首

于慎行

黄鸟声中酒肆,绿杨影里渔蓑。huáng niǎo shēng zhōng jiǔ sì,lǜ yáng yǐng lǐ yú suō。
隔舍村翁泥饮,随身竖子徵歌。gé shě cūn wēng ní yǐn,suí shēn shù zi zhēng gē。

夏日村居四十二首

于慎行

蔓草生来勿剪,闲花落处休除。màn cǎo shēng lái wù jiǎn,xián huā luò chù xiū chú。
只任常生常落,年年点缀幽居。zhǐ rèn cháng shēng cháng luò,nián nián diǎn zhuì yōu jū。

夏日村居四十二首

于慎行

秋梦浑如春梦,春情化作秋情。qiū mèng hún rú chūn mèng,chūn qíng huà zuò qiū qíng。
出世何须避世,无名不用逃名。chū shì hé xū bì shì,wú míng bù yòng táo míng。

夏日村居四十二首

于慎行

量似饮河鼹鼠,居同粘壁蜗牛。liàng shì yǐn hé yǎn shǔ,jū tóng zhān bì wō niú。
阅世惟须满腹,谋身只合藏头。yuè shì wéi xū mǎn fù,móu shēn zhǐ hé cáng tóu。

夏日村居四十二首

于慎行

水面时喧雁鹜,山坳远下牛羊。shuǐ miàn shí xuān yàn wù,shān ào yuǎn xià niú yáng。
细雨疏槐落日,披襟小坐绳床。xì yǔ shū huái luò rì,pī jīn xiǎo zuò shéng chuáng。