古诗词

赵孝子歌

孙枝蔚

崇祯五年季冬夜,贼满山西武乡野。chóng zhēn wǔ nián jì dōng yè,zéi mǎn shān xī wǔ xiāng yě。
悲风愁云动千里,杀人之父城门下。bēi fēng chóu yún dòng qiān lǐ,shā rén zhī fù chéng mén xià。
念贼彼亦人之子,不肯容人代父死。niàn zéi bǐ yì rén zhī zi,bù kěn róng rén dài fù sǐ。
归语我友及里中儿,父仇不报,子活何为,愿假我斧,我必击之。guī yǔ wǒ yǒu jí lǐ zhōng ér,fù chóu bù bào,zi huó hé wèi,yuàn jiǎ wǒ fǔ,wǒ bì jī zhī。
月黑鸡鸣,事不可迟。yuè hēi jī míng,shì bù kě chí。
亲族向前相泣语,百万骑中贼何处。qīn zú xiàng qián xiāng qì yǔ,bǎi wàn qí zhōng zéi hé chù。
此贼胸前挂铜牌,此贼秣马在庭阶。cǐ zéi xiōng qián guà tóng pái,cǐ zéi mò mǎ zài tíng jiē。
诸君且勿劝我住,我当畏圣贤,不畏虎与豺。zhū jūn qiě wù quàn wǒ zhù,wǒ dāng wèi shèng xián,bù wèi hǔ yǔ chái。
皇天怜孝复怜勇,须臾贼死不旋踵。huáng tiān lián xiào fù lián yǒng,xū yú zéi sǐ bù xuán zhǒng。
一贼既倒群贼惊,此儿何姓复何名。yī zéi jì dào qún zéi jīng,cǐ ér hé xìng fù hé míng。
自言身是赵庭举,吾奏上帝当歼汝,汝曹不孝复不忠。zì yán shēn shì zhào tíng jǔ,wú zòu shàng dì dāng jiān rǔ,rǔ cáo bù xiào fù bù zhōng。
朝廷恩泽二百六七十年中,何忍负之弯汝弓,况复孤人之子烹人翁。cháo tíng ēn zé èr bǎi liù qī shí nián zhōng,hé rěn fù zhī wān rǔ gōng,kuàng fù gū rén zhī zi pēng rén wēng。
骂毕投井井无水,七尺吾当全归耳。mà bì tóu jǐng jǐng wú shuǐ,qī chǐ wú dāng quán guī ěr。
至今山西武乡人,百里负米养其亲。zhì jīn shān xī wǔ xiāng rén,bǎi lǐ fù mǐ yǎng qí qīn。
不见前村赵孝子,聂政荆轲安足拟。bù jiàn qián cūn zhào xiào zi,niè zhèng jīng kē ān zú nǐ。

孙枝蔚

孙枝蔚,字豹人,三原人。康熙己未召试博学鸿词,授内阁中书。有《溉堂集》。 孙枝蔚的作品>>

猜您喜欢

京口遇方尔止

孙枝蔚

去年赋诗平山下,今年饮酒铁瓮城。qù nián fù shī píng shān xià,jīn nián yǐn jiǔ tiě wèng chéng。
湖海飘零成二老,相逢渐觉少弟兄。hú hǎi piāo líng chéng èr lǎo,xiāng féng jiàn jué shǎo dì xiōng。
君髯虽白气犹壮,楼上吟诗楼下惊。jūn rán suī bái qì yóu zhuàng,lóu shàng yín shī lóu xià jīng。
医学旁搜未肯已,六书辨论何其精。yī xué páng sōu wèi kěn yǐ,liù shū biàn lùn hé qí jīng。
将访故人适闽粤,无钱买舟那得行。jiāng fǎng gù rén shì mǐn yuè,wú qián mǎi zhōu nà dé xíng。
我有山田未归去,岁办租税借人耕。wǒ yǒu shān tián wèi guī qù,suì bàn zū shuì jiè rén gēng。
苦吟空满二千首,一字未可示公卿。kǔ yín kōng mǎn èr qiān shǒu,yī zì wèi kě shì gōng qīng。
已愁嫁女复婚男,梦中五岳徒峥嵘。yǐ chóu jià nǚ fù hūn nán,mèng zhōng wǔ yuè tú zhēng róng。
昨日读君生女诗,香山东野同伤情。zuó rì dú jūn shēng nǚ shī,xiāng shān dōng yě tóng shāng qíng。
有儿失学亦堪虑,古来哀怨何时平。yǒu ér shī xué yì kān lǜ,gǔ lái āi yuàn hé shí píng。
不如置此且痛饮,春风千树黄鹂鸣。bù rú zhì cǐ qiě tòng yǐn,chūn fēng qiān shù huáng lí míng。
万岁楼边雨初歇,坐对长江如练横。wàn suì lóu biān yǔ chū xiē,zuò duì zhǎng jiāng rú liàn héng。

望隔墙冬青树有怀吴宾贤

孙枝蔚

冬青隔墙看,看罢增叹息。dōng qīng gé qiáng kàn,kàn bà zēng tàn xī。
无人知怀抱,但谓爱树色。wú rén zhī huái bào,dàn wèi ài shù sè。
松竹不在眼,此树复难即。sōng zhú bù zài yǎn,cǐ shù fù nán jí。
叹息谓固宜,听之心益恻。tàn xī wèi gù yí,tīng zhī xīn yì cè。
故人卧海滨,守拙艰衣食。gù rén wò hǎi bīn,shǒu zhuō jiān yī shí。
本是岁寒交,别来岁非一。běn shì suì hán jiāo,bié lái suì fēi yī。
冬青覆墙头,举首辄在侧。dōng qīng fù qiáng tóu,jǔ shǒu zhé zài cè。
与子各一方,为邻安可得。yǔ zi gè yī fāng,wèi lín ān kě dé。
1712