古诗词

哭马文忠公

黄毓祺

恭惟甲申岁,三月十九日。gōng wéi jiǎ shēn suì,sān yuè shí jiǔ rì。
思宗烈皇帝,圣躬殉社稷。sī zōng liè huáng dì,shèng gōng xùn shè jì。
侍臣谁死之,马文忠谕德。shì chén shuí sǐ zhī,mǎ wén zhōng yù dé。
呜呼此一时,天崩厚地裂。wū hū cǐ yī shí,tiān bēng hòu dì liè。
群盗胡为者,末微同虮虱。qún dào hú wèi zhě,mò wēi tóng jǐ shī。
出没不可常,随风恣飘忽。chū méi bù kě cháng,suí fēng zì piāo hū。
兵法故茫昧,所长惟间谍。bīng fǎ gù máng mèi,suǒ zhǎng wéi jiān dié。
诡称仁义师,黔首为诳惑。guǐ chēng rén yì shī,qián shǒu wèi kuáng huò。
守土乃倡逃,甚者或从贼。shǒu tǔ nǎi chàng táo,shén zhě huò cóng zéi。
秦关天下险,鸟鼠于焉穴。qín guān tiān xià xiǎn,niǎo shǔ yú yān xué。
尘沙暗汾晋,澒洞连王室。chén shā àn fén jìn,hòng dòng lián wáng shì。
翠华耻蒙尘,蓬跣诚激烈。cuì huá chǐ méng chén,péng xiǎn chéng jī liè。
煌煌念百姓,千古悽以恻。huáng huáng niàn bǎi xìng,qiān gǔ qī yǐ cè。
未是无心人,谁能不沾臆。wèi shì wú xīn rén,shuí néng bù zhān yì。
有躯皆可捐,况乃蒙禄秩。yǒu qū jiē kě juān,kuàng nǎi méng lù zhì。
人伦靡今古,天道有顺逆。rén lún mí jīn gǔ,tiān dào yǒu shùn nì。
生者牛毛繁,死者麟角特。shēng zhě niú máo fán,sǐ zhě lín jiǎo tè。
腼颜人间世,多至千三百。miǎn yán rén jiān shì,duō zhì qiān sān bǎi。
殉君十数公,文忠盖其一。xùn jūn shí shù gōng,wén zhōng gài qí yī。
自伤忝侍从,群盗至此极。zì shāng tiǎn shì cóng,qún dào zhì cǐ jí。
主辱臣罪死,主死臣敢活。zhǔ rǔ chén zuì sǐ,zhǔ sǐ chén gǎn huó。
五拜十号叫,一叫再流血。wǔ bài shí hào jiào,yī jiào zài liú xuè。
平生简书畏,毕命犹捧敕。píng shēng jiǎn shū wèi,bì mìng yóu pěng chì。
不获把天衣,生与尧舜诀。bù huò bǎ tiān yī,shēng yǔ yáo shùn jué。
庶几帝左右,仍载螭头笔。shù jǐ dì zuǒ yòu,réng zài chī tóu bǐ。
转身南向拜,哀哀孺子泣。zhuǎn shēn nán xiàng bài,āi āi rú zi qì。
岂不怀老母,王事有仓卒。qǐ bù huái lǎo mǔ,wáng shì yǒu cāng zú。
累月书信稀,世梗道途涩。lèi yuè shū xìn xī,shì gěng dào tú sè。
从今游子魂,遄归长绕膝。cóng jīn yóu zi hún,chuán guī zhǎng rào xī。
老仆牵衣谏,忍忘倚门夕。lǎo pū qiān yī jiàn,rěn wàng yǐ mén xī。
慷慨语之故,忠孝本一辙。kāng kǎi yǔ zhī gù,zhōng xiào běn yī zhé。
臣节既已亏,子道亦云缺。chén jié jì yǐ kuī,zi dào yì yún quē。
别我太夫人,匪伊常情测。bié wǒ tài fū rén,fěi yī cháng qíng cè。
愿为滂也母,轼母常教轼。yuàn wèi pāng yě mǔ,shì mǔ cháng jiào shì。
去去勿复言,吾从朱丝直。qù qù wù fù yán,wú cóng zhū sī zhí。
侍妾羞瓦全,片时碎双璧。shì qiè xiū wǎ quán,piàn shí suì shuāng bì。
圣母偕圣君,争光日与月。shèng mǔ xié shèng jūn,zhēng guāng rì yǔ yuè。
烈女殉烈士,比洁冰与雪。liè nǚ xùn liè shì,bǐ jié bīng yǔ xuě。
人生无百年,均化为异物。rén shēng wú bǎi nián,jūn huà wèi yì wù。
流芳与遗臭,愿所自树立。liú fāng yǔ yí chòu,yuàn suǒ zì shù lì。
宁无切云冠,俯焉愧巾帼。níng wú qiè yún guān,fǔ yān kuì jīn guó。
昨者妖氛炽,神京遽陷没。zuó zhě yāo fēn chì,shén jīng jù xiàn méi。
宫殿高峨峨,荡为饮马窟。gōng diàn gāo é é,dàng wèi yǐn mǎ kū。
空帘翡翠闭,老□鸳鸯坼。kōng lián fěi cuì bì,lǎo yuān yāng chè。
九庙木主灰,百里乾坤赤。jiǔ miào mù zhǔ huī,bǎi lǐ qián kūn chì。
谁哉著柘黄,群然舞袍笏。shuí zāi zhù zhè huáng,qún rán wǔ páo hù。
或出自西门,低头气塞默。huò chū zì xī mén,dī tóu qì sāi mò。
耳畔笙竽吹,眼前杻械列。ěr pàn shēng yú chuī,yǎn qián chǒu xiè liè。
出其东门者,扬扬甚自得。chū qí dōng mén zhě,yáng yáng shén zì dé。
骑马类夸官,逢人即嗔喝。qí mǎ lèi kuā guān,féng rén jí chēn hē。
明徵理浩荡,高旻昼昏黑。míng zhēng lǐ hào dàng,gāo mín zhòu hūn hēi。
识字徒美新,翻笑死者拙。shí zì tú měi xīn,fān xiào sǐ zhě zhuō。
一朝事势异,神器正南国。yī cháo shì shì yì,shén qì zhèng nán guó。
至尊念公等,涕泗衮衣湿。zhì zūn niàn gōng děng,tì sì gǔn yī shī。
易名不须臾,千秋许庙食。yì míng bù xū yú,qiān qiū xǔ miào shí。
当时反侧子,翻若猿猱捷。dāng shí fǎn cè zi,fān ruò yuán náo jié。
身鲜完肌肤,重足草间匿。shēn xiān wán jī fū,zhòng zú cǎo jiān nì。
惊魂飞不定,悲风谓鸣镝。jīng hún fēi bù dìng,bēi fēng wèi míng dī。
辛苦赋归来,疏网复见及。xīn kǔ fù guī lái,shū wǎng fù jiàn jí。
乃知物性异,贞脆莫淩辱。nǎi zhī wù xìng yì,zhēn cuì mò líng rǔ。
君亲值两难,壮公临事决。jūn qīn zhí liǎng nán,zhuàng gōng lín shì jué。
天柱未应坠,地维未应绝。tiān zhù wèi yīng zhuì,dì wéi wèi yīng jué。
安得不生公,砥柱此荡潏。ān dé bù shēng gōng,dǐ zhù cǐ dàng yù。
浮萍郑广文,茂松苏司业。fú píng zhèng guǎng wén,mào sōng sū sī yè。
天宝旧齐名,灵武遂区别。tiān bǎo jiù qí míng,líng wǔ suì qū bié。
宿士磷且淄,使人疑翰墨。sù shì lín qiě zī,shǐ rén yí hàn mò。
自公骑列星,斯文耻湔祓。zì gōng qí liè xīng,sī wén chǐ jiān fú。
侧闻旅榇还,愿言与执绋。cè wén lǚ chèn hái,yuàn yán yǔ zhí fú。
并执孝子手,少逭抚孤责。bìng zhí xiào zi shǒu,shǎo huàn fǔ gū zé。
其如衰病身,伏枕艰难历。qí rú shuāi bìng shēn,fú zhěn jiān nán lì。
上感先帝逝,遗弓委荆棘。shàng gǎn xiān dì shì,yí gōng wěi jīng jí。
下悯万姓冤,莓苔生白骨。xià mǐn wàn xìng yuān,méi tái shēng bái gǔ。
中痛吾友朋,尸冷肠内热。zhōng tòng wú yǒu péng,shī lěng cháng nèi rè。
大憝尚戴天,夜台未交睫。dà duì shàng dài tiān,yè tái wèi jiāo jié。
商雒行人少,青徐去鸟疾。shāng luò xíng rén shǎo,qīng xú qù niǎo jí。
遥传幽冀间,胡尘暗天阙。yáo chuán yōu jì jiān,hú chén àn tiān quē。
盗贼鼎中鱼,咸秦犹假息。dào zéi dǐng zhōng yú,xián qín yóu jiǎ xī。
愿言行荷戈,介马夜驰突。yuàn yán xíng hé gē,jiè mǎ yè chí tū。
力每与愿违,飘云惭管葛。lì měi yǔ yuàn wéi,piāo yún cán guǎn gé。
徙猗日云暮,惨淡云墨色。xǐ yī rì yún mù,cǎn dàn yún mò sè。
霓旌间翠羽,快剑森长戟。ní jīng jiān cuì yǔ,kuài jiàn sēn zhǎng jǐ。
倘是先帝游,我公扈清跃。tǎng shì xiān dì yóu,wǒ gōng hù qīng yuè。
乱领纷如毛,手提向空掷。luàn lǐng fēn rú máo,shǒu tí xiàng kōng zhì。
贼臣同所归,亦复褫其魄。zéi chén tóng suǒ guī,yì fù chǐ qí pò。
不见阆守头,轻如陨霜叶。bù jiàn láng shǒu tóu,qīng rú yǔn shuāng yè。

黄毓祺

字介子,天启元年恩贡,性孝友,慷慨负奇气,于学无所不窥,忧时感事发于诗。与弟毓礽知名于里。乙酉之变,投笔勇赴,城破卒于狱中,年六十一岁,邑志忠义传,著有古杏堂集、大愚老人集。 黄毓祺的作品>>

猜您喜欢

菊花

黄毓祺

佳色繇来莫可名,夕阳彩翠甚分明。jiā sè yáo lái mò kě míng,xī yáng cǎi cuì shén fēn míng。
谁知别有娟娟意,最是空庭白月横。shuí zhī bié yǒu juān juān yì,zuì shì kōng tíng bái yuè héng。

菊花

黄毓祺

远性偏于静者宜,天然秀整是风期。yuǎn xìng piān yú jìng zhě yí,tiān rán xiù zhěng shì fēng qī。
结庐人境堪怡悦,不分高山有紫芝。jié lú rén jìng kān yí yuè,bù fēn gāo shān yǒu zǐ zhī。

菊花

黄毓祺

冥心不共世低昂,白露凄然水面凉。míng xīn bù gòng shì dī áng,bái lù qī rán shuǐ miàn liáng。
乞与锦袍空错落,无人识得老佯狂。qǐ yǔ jǐn páo kōng cuò luò,wú rén shí dé lǎo yáng kuáng。

菊花

黄毓祺

萧然暂对破人颜,一卷茶经紫翠间。xiāo rán zàn duì pò rén yán,yī juǎn chá jīng zǐ cuì jiān。
纵使秋霜鹰爪健,何如此种意闲闲。zòng shǐ qiū shuāng yīng zhǎo jiàn,hé rú cǐ zhǒng yì xián xián。

菊花

黄毓祺

此花不愧浅深红,得性那能与俗同。cǐ huā bù kuì qiǎn shēn hóng,dé xìng nà néng yǔ sú tóng。
他日倘寻高士传,相逢只合唤黄公。tā rì tǎng xún gāo shì chuán,xiāng féng zhǐ hé huàn huáng gōng。

菊花

黄毓祺

平远荒寒木叶稀,秋容不战自然肥。píng yuǎn huāng hán mù yè xī,qiū róng bù zhàn zì rán féi。
忽惊身在芦花岸,耳畔萧萧有雁飞。hū jīng shēn zài lú huā àn,ěr pàn xiāo xiāo yǒu yàn fēi。

菊花

黄毓祺

奇姿能艳复能幽,志意坚贞不可求。qí zī néng yàn fù néng yōu,zhì yì jiān zhēn bù kě qiú。
举面向人先自赤,风前无语小低头。jǔ miàn xiàng rén xiān zì chì,fēng qián wú yǔ xiǎo dī tóu。

菊花

黄毓祺

参差颜色斩然新,晨夕同条共隐沦。cān chà yán sè zhǎn rán xīn,chén xī tóng tiáo gòng yǐn lún。
尔我欲分无处所,人间何物得疏亲。ěr wǒ yù fēn wú chù suǒ,rén jiān hé wù dé shū qīn。

菊花

黄毓祺

中宵把玩立墙阴,益信文人有碎金。zhōng xiāo bǎ wán lì qiáng yīn,yì xìn wén rén yǒu suì jīn。
风似剪刀时劈面,空霜不觉又盈襟。fēng shì jiǎn dāo shí pī miàn,kōng shuāng bù jué yòu yíng jīn。

菊花

黄毓祺

朝来忽睹淡妆新,浓抹将毋色未真。cháo lái hū dǔ dàn zhuāng xīn,nóng mǒ jiāng wú sè wèi zhēn。
自是中心无所向,不妨今昔现分身。zì shì zhōng xīn wú suǒ xiàng,bù fáng jīn xī xiàn fēn shēn。

菊花

黄毓祺

特留贞静殿空林,艳色须从背面寻。tè liú zhēn jìng diàn kōng lín,yàn sè xū cóng bèi miàn xún。
无限风流归蕴藉,不令人见一何深。wú xiàn fēng liú guī yùn jí,bù lìng rén jiàn yī hé shēn。

菊花

黄毓祺

岁晚怜君不我遐,门前老树正槎枒。suì wǎn lián jūn bù wǒ xiá,mén qián lǎo shù zhèng chá yā。
小山空自歌招隐,夜静人闲落桂花。xiǎo shān kōng zì gē zhāo yǐn,yè jìng rén xián luò guì huā。

乾四明咏四首柏

黄毓祺

何年古殿柏森森,指出西来一片心。hé nián gǔ diàn bǎi sēn sēn,zhǐ chū xī lái yī piàn xīn。
不信无情能说法,阿谁悟得雪岩钦。bù xìn wú qíng néng shuō fǎ,ā shuí wù dé xuě yán qīn。

乾四明咏四首柏

黄毓祺

共惜参天古杏残,一株抛向隔墙看。gòng xī cān tiān gǔ xìng cán,yī zhū pāo xiàng gé qiáng kàn。
夜来月出生清影,依旧只林双树寒。yè lái yuè chū shēng qīng yǐng,yī jiù zhǐ lín shuāng shù hán。

乾四明咏四首柏

黄毓祺

天寒地冻雪迷离,忒杀风流这一枝。tiān hán dì dòng xuě mí lí,tè shā fēng liú zhè yī zhī。
屋角有人能古调,拈来无孔笛中吹。wū jiǎo yǒu rén néng gǔ diào,niān lái wú kǒng dí zhōng chuī。