古诗词

送十二弟宗则之祥符教谕任

吕宪曾

西风吹鸿雁,飞鸣过园林。xī fēng chuī hóng yàn,fēi míng guò yuán lín。
嘹唳入我耳,凄凄动我心。liáo lì rù wǒ ěr,qī qī dòng wǒ xīn。
我心胡为动,为言别弟昆。wǒ xīn hú wèi dòng,wèi yán bié dì kūn。
弟昆共一堂,吹篪和以埙。dì kūn gòng yī táng,chuī chí hé yǐ xūn。
岁时联宴会,伏腊共明禋。suì shí lián yàn huì,fú là gòng míng yīn。
礼貌无雕饰,性至情自真。lǐ mào wú diāo shì,xìng zhì qíng zì zhēn。
中年纷仕宦,南北叹离群。zhōng nián fēn shì huàn,nán běi tàn lí qún。
忆昔同就传,受业有先民。yì xī tóng jiù chuán,shòu yè yǒu xiān mín。
戒我端趋向,教我以成人。jiè wǒ duān qū xiàng,jiào wǒ yǐ chéng rén。
悠悠四十年,玩愒负师恩。yōu yōu sì shí nián,wán kài fù shī ēn。
贤书虽滥厕,诗书气未深。xián shū suī làn cè,shī shū qì wèi shēn。
子今为人师,德成必有邻。zi jīn wèi rén shī,dé chéng bì yǒu lín。
黉宫育才地,梁台多嘉宾。hóng gōng yù cái dì,liáng tái duō jiā bīn。
行矣敦教化,努力振斯文。xíng yǐ dūn jiào huà,nǔ lì zhèn sī wén。
以此勤职业,应知吾道尊。yǐ cǐ qín zhí yè,yīng zhī wú dào zūn。
我行悲迟暮,宦迹等浮云。wǒ xíng bēi chí mù,huàn jì děng fú yún。
垂老仍墨绶,勇退是夙因。chuí lǎo réng mò shòu,yǒng tuì shì sù yīn。
白头期聚首,天涯各爱身。bái tóu qī jù shǒu,tiān yá gè ài shēn。

吕宪曾

吕宪曾,字章范,河南新安人。康熙戊子举人,官溆浦知县。有《舒亭诗草》。 吕宪曾的作品>>

猜您喜欢