古诗词

夜中

王易

生涯攘攘驱头脚,兀坐何如独夜中。shēng yá rǎng rǎng qū tóu jiǎo,wù zuò hé rú dú yè zhōng。
跬步书城一身大,残更茗碗十年同。kuǐ bù shū chéng yī shēn dà,cán gèng míng wǎn shí nián tóng。
静闻鼾息矜犹醒,略数名心遣未空。jìng wén hān xī jīn yóu xǐng,lüè shù míng xīn qiǎn wèi kōng。
绕梦灵椿思絮语,乱鸡初雪此灯红。rào mèng líng chūn sī xù yǔ,luàn jī chū xuě cǐ dēng hóng。

王易

王易(1889---1956),字晓湘,号简庵,江西南昌人。其父王益霖乃晚清进士,曾任两江师范学堂教习。1912年毕业于京师大学堂,先后任北京师范大学、中央大学、复旦大学、中正大学等校教授。抗战期间,曾在赣南为蒋经国讲授《孟子》。其论国学尚质,以经学、小学、哲学与史学为国学之“四区”,以为“至若文艺词翰,作者过众,灏瀚曼衍,叙次为烦。况内实外华,非得苟举;由学窥文,无待毛举。果其读书得有门径,则用治文学,游刃有馀。”(《国学概论》)故其诗风质朴高古,劲折孤峭。与彭泽汪辟疆、南昌余謇、奉新熊公哲并称“江西四才子”,又与黄侃、汪东、汪辟疆、柳诒徵、王伯沆、胡翔冬合称“江南七彦”。建国后供职湖南文史馆,著有《国学概论》、《修辞学通诠》、《词曲史》、《乐府通论》等。 王易的作品>>

猜您喜欢

多丽·煤山

王易

晚烟空,孤亭碧霭蒙蒙。wǎn yān kōng,gū tíng bì ǎi méng méng。
点春华、数行疏柳,柔丝漾出微风。diǎn chūn huá shù xíng shū liǔ,róu sī yàng chū wēi fēng。
燕飞来、空梁泥落,莺歌处、上宛春浓。yàn fēi lái kōng liáng ní luò,yīng gē chù shàng wǎn chūn nóng。
飞阁流丹,崇台炫紫,兴亡一梦古今同。fēi gé liú dān,chóng tái xuàn zǐ,xīng wáng yī mèng gǔ jīn tóng。
数百载、河山未改,依旧帝王宫。shù bǎi zài hé shān wèi gǎi,yī jiù dì wáng gōng。
空惆怅,土花晕碧,杜宇啼红。kōng chóu chàng,tǔ huā yūn bì,dù yǔ tí hóng。
忆昆明、劫灰馀烬,只今雨冷尘封。yì kūn míng jié huī yú jìn,zhǐ jīn yǔ lěng chén fēng。
旧风流、灵和杨柳,新摇落、太液芙蓉。jiù fēng liú líng hé yáng liǔ,xīn yáo luò tài yè fú róng。
璧月无情,铜仙有泪,当年谁挽鼎湖龙。bì yuè wú qíng,tóng xiān yǒu lèi,dāng nián shuí wǎn dǐng hú lóng。
览遗迹、几番凭吊,怅恨已无穷,斜阳下,疏星渐露,漏滴壸铜。lǎn yí jì jǐ fān píng diào,chàng hèn yǐ wú qióng,xié yáng xià,shū xīng jiàn lù,lòu dī kǔn tóng。

酹江月陶然亭

王易

连天碧草,甚寒风吹送一声清角。lián tiān bì cǎo,shén hán fēng chuī sòng yī shēng qīng jiǎo。
忆自金台人去后,冷雨空梁寂寞。yì zì jīn tái rén qù hòu,lěng yǔ kōng liáng jì mò。
汉月徒圆,塞云偏紧,风景何萧索。hàn yuè tú yuán,sāi yún piān jǐn,fēng jǐng hé xiāo suǒ。
青山残照,使人空叹辽落。qīng shān cán zhào,shǐ rén kōng tàn liáo luò。
况复书剑天涯,萍踪何处,不解长安乐。kuàng fù shū jiàn tiān yá,píng zōng hé chù,bù jiě zhǎng ān lè。
王粲年来心事涌,说甚画楼朱阁。wáng càn nián lái xīn shì yǒng,shuō shén huà lóu zhū gé。
东海波澜,西泠涕泪,总自怜飘泊。dōng hǎi bō lán,xī líng tì lèi,zǒng zì lián piāo pō。
晚风垂柳,一行青到城郭。wǎn fēng chuí liǔ,yī xíng qīng dào chéng guō。

金缕曲·感怀

王易

浊世何留恋。zhuó shì hé liú liàn。
猛回头,廿年一梦,流光如电。měng huí tóu,niàn nián yī mèng,liú guāng rú diàn。
三载京尘空染袂,剩有泪痕一片。sān zài jīng chén kōng rǎn mèi,shèng yǒu lèi hén yī piàn。
更莫叹,孤鸿旅雁。gèng mò tàn,gū hóng lǚ yàn。
小堕红尘原客舍,恨无缘、速返璿宫便。xiǎo duò hóng chén yuán kè shě,hèn wú yuán sù fǎn xuán gōng biàn。
心绪苦,有谁见。xīn xù kǔ,yǒu shuí jiàn。
灵犀一点千重恨。líng xī yī diǎn qiān zhòng hèn。
最无端、空阶岭寂,步来千遍。zuì wú duān kōng jiē lǐng jì,bù lái qiān biàn。
莫怪文园今善病,病甚倒将愁遣。mò guài wén yuán jīn shàn bìng,bìng shén dào jiāng chóu qiǎn。
望脱却,人间羁绊。wàng tuō què,rén jiān jī bàn。
杜宇漫言归去好,想归时、一例多幽怨。dù yǔ màn yán guī qù hǎo,xiǎng guī shí yī lì duō yōu yuàn。
对孤烛,泪如线。duì gū zhú,lèi rú xiàn。

唐多令·书感

王易

蝶梦几时醒,华胥千万程。dié mèng jǐ shí xǐng,huá xū qiān wàn chéng。
恨多情、何似无情。hèn duō qíng hé shì wú qíng。
为甚年来心绪恶,人静处、涕常零。wèi shén nián lái xīn xù è,rén jìng chù tì cháng líng。
窗外月华明,窗中长叹声,要知心、惟有孤灯。chuāng wài yuè huá míng,chuāng zhōng zhǎng tàn shēng,yào zhī xīn wéi yǒu gū dēng。
无限牢愁淘不尽,那更听、乱蛩鸣。wú xiàn láo chóu táo bù jǐn,nà gèng tīng luàn qióng míng。

小诺皋题芝兰怨

王易

皓月团圞,绛河清浅,秋色泥人如许。hào yuè tuán luán,jiàng hé qīng qiǎn,qiū sè ní rén rú xǔ。
傍墙阴、唧唧蛩声,动人愁绪。bàng qiáng yīn jī jī qióng shēng,dòng rén chóu xù。
多少离怀别恨,无限柔思绮语。duō shǎo lí huái bié hèn,wú xiàn róu sī qǐ yǔ。
欲写来、供作茶馀谈助。yù xiě lái gōng zuò chá yú tán zhù。
别剔银釭,细裁琼楮。bié tī yín gāng,xì cái qióng chǔ。
叹古今、情天孽海,总是凄风苦雨。tàn gǔ jīn qíng tiān niè hǎi,zǒng shì qī fēng kǔ yǔ。
濡笔候,倍悽楚。rú bǐ hòu,bèi qī chǔ。
兜率天高,蓬山路远,惆怅玉楼珠户。dōu lǜ tiān gāo,péng shān lù yuǎn,chóu chàng yù lóu zhū hù。
更那堪、钗燕分飞,镜鸾空舞。gèng nà kān chāi yàn fēn fēi,jìng luán kōng wǔ。
觅遍天涯海澨,莫问伊人何处。mì biàn tiān yá hǎi shì,mò wèn yī rén hé chù。
正飘零、断梦残魂无主。zhèng piāo líng duàn mèng cán hún wú zhǔ。
磨蠍当宫,孤鸳注谱。mó xiē dāng gōng,gū yuān zhù pǔ。
待他年、合浦还珠,无奈彩云黄土。dài tā nián hé pǔ hái zhū,wú nài cǎi yún huáng tǔ。
嗟此恨,空千古。jiē cǐ hèn,kōng qiān gǔ。

玉女摇仙佩示三弟

王易

仙云缥缈,三五银蟾,无限清光皎皎。xiān yún piāo miǎo,sān wǔ yín chán,wú xiàn qīng guāng jiǎo jiǎo。
绿绮传心,红绡有意,相见两情倾倒。lǜ qǐ chuán xīn,hóng xiāo yǒu yì,xiāng jiàn liǎng qíng qīng dào。
懊恨知多少,恨黄鹂隔院,珠喉弄晓。ào hèn zhī duō shǎo,hèn huáng lí gé yuàn,zhū hóu nòng xiǎo。
猛可地、一声去也,玉佩犹鸣,香车顿杳。měng kě dì yī shēng qù yě,yù pèi yóu míng,xiāng chē dùn yǎo。
待欲学韩凭,粉蝶轻盈,梦儿空绕。dài yù xué hán píng,fěn dié qīng yíng,mèng ér kōng rào。
细想有何留恋,枝上桃花,已入东君怀抱。xì xiǎng yǒu hé liú liàn,zhī shàng táo huā,yǐ rù dōng jūn huái bào。
无计神伤,有怀肠断,浪说王孙芳草。wú jì shén shāng,yǒu huái cháng duàn,làng shuō wáng sūn fāng cǎo。
已被多情恼,倘情根不断,韶华易老。yǐ bèi duō qíng nǎo,tǎng qíng gēn bù duàn,sháo huá yì lǎo。
最好是、拈花微笑。zuì hǎo shì niān huā wēi xiào。
何须惆怅,几番谱尽相思调。hé xū chóu chàng,jǐ fān pǔ jǐn xiāng sī diào。
者春梦、何曾醒了。zhě chūn mèng hé céng xǐng le。

春从天上来壬子立春

王易

如此江山。rú cǐ jiāng shān。
正玉琯重调,又属明年。zhèng yù guǎn zhòng diào,yòu shǔ míng nián。
前程如梦,风景依然。qián chéng rú mèng,fēng jǐng yī rán。
霎时都化云烟。shà shí dōu huà yún yān。
喜春来天上,晴和候、淑气初还。xǐ chūn lái tiān shàng,qíng hé hòu shū qì chū hái。
好春光,是宜春帖遍,爆竹声喧。hǎo chūn guāng,shì yí chūn tiē biàn,bào zhú shēng xuān。
回思昨宵信息,道鼙鼓蓬蓬,雾满南天。huí sī zuó xiāo xìn xī,dào pí gǔ péng péng,wù mǎn nán tiān。
梁燕差池,新巢未得,如今幕上偷安。liáng yàn chà chí,xīn cháo wèi dé,rú jīn mù shàng tōu ān。
问君平知否,今后事、概付漫漫。wèn jūn píng zhī fǒu,jīn hòu shì gài fù màn màn。
扬春幡、叹一年一度,再见应难。yáng chūn fān tàn yī nián yī dù,zài jiàn yīng nán。

莺啼序·与珢轩共话感赋

王易

东风已更旧岁,恨年华草草。dōng fēng yǐ gèng jiù suì,hèn nián huá cǎo cǎo。
警幽梦、远寺钟声,忧心清夜如捣。jǐng yōu mèng yuǎn sì zhōng shēng,yōu xīn qīng yè rú dǎo。
念数载、车尘马足,几番蹀躞幽燕道。niàn shù zài chē chén mǎ zú,jǐ fān dié xiè yōu yàn dào。
最羞题,索米无门,长安空到。zuì xiū tí,suǒ mǐ wú mén,zhǎng ān kōng dào。
记得从前,银鱼竹马,颇翩翩自好。jì dé cóng qián,yín yú zhú mǎ,pǒ piān piān zì hǎo。
又谁料、岁月催人,添来多少烦恼。yòu shuí liào suì yuè cuī rén,tiān lái duō shǎo fán nǎo。
便劳劳、风尘游倦,已不似、往时怀抱。biàn láo láo fēng chén yóu juàn,yǐ bù shì wǎng shí huái bào。
更何缘,丘壑怡情,故园终老。gèng hé yuán,qiū hè yí qíng,gù yuán zhōng lǎo。
几回搔首,欲问苍天,甚浮生潦倒。jǐ huí sāo shǒu,yù wèn cāng tiān,shén fú shēng lǎo dào。
偏值恁,干戈满地,大野龙战,鹤唳徒惊,烽烟频报。piān zhí nèn,gàn gē mǎn dì,dà yě lóng zhàn,hè lì tú jīng,fēng yān pín bào。
新巢未稳,茫茫前路,桃源尽有为家处,遇危时、便合抽身早。xīn cháo wèi wěn,máng máng qián lù,táo yuán jǐn yǒu wèi jiā chù,yù wēi shí biàn hé chōu shēn zǎo。
哀鸿断雁,江山是处愁人,苍茫乱云残照。āi hóng duàn yàn,jiāng shān shì chù chóu rén,cāng máng luàn yún cán zhào。
有时拂袂,谢去人寰,向林泉啸傲。yǒu shí fú mèi,xiè qù rén huán,xiàng lín quán xiào ào。
更管甚、纷纷魏晋,清兴来时,夜月弹琴,晚风垂钓。gèng guǎn shén fēn fēn wèi jìn,qīng xīng lái shí,yè yuè dàn qín,wǎn fēng chuí diào。
楼台幻彩,沧田异景,升沉别是人世事,尽埋头、莫问清和扰。lóu tái huàn cǎi,cāng tián yì jǐng,shēng chén bié shì rén shì shì,jǐn mái tóu mò wèn qīng hé rǎo。
但教把酒长吟,一室融融,此生已了。dàn jiào bǎ jiǔ zhǎng yín,yī shì róng róng,cǐ shēng yǐ le。

春风袅娜咏风筝

王易

爱珊珊玉骨,巧样新裁。ài shān shān yù gǔ,qiǎo yàng xīn cái。
长空净,薄云开。zhǎng kōng jìng,báo yún kāi。
似汉宫妃子,因风吹去,辽阳丁令,化鹤归来。shì hàn gōng fēi zi,yīn fēng chuī qù,liáo yáng dīng lìng,huà hè guī lái。
凤尾轻扬,鸾铃碎响,拍手儿童噪六街。fèng wěi qīng yáng,luán líng suì xiǎng,pāi shǒu ér tóng zào liù jiē。
便引天鸡通下界,惟联云雁契高怀。biàn yǐn tiān jī tōng xià jiè,wéi lián yún yàn qì gāo huái。
眼底大千如画,烟横雾绕,波清浅、应是蓬莱。yǎn dǐ dà qiān rú huà,yān héng wù rào,bō qīng qiǎn yīng shì péng lái。
风堪御,气能排。fēng kān yù,qì néng pái。
仙乎频唤,梦也同猜。xiān hū pín huàn,mèng yě tóng cāi。
彩线遥牵,竟通碧落,明霞低映,未著黄埃。cǎi xiàn yáo qiān,jìng tōng bì luò,míng xiá dī yìng,wèi zhù huáng āi。
休夸潇洒,看飘蓬身世,浮沉似我,长系天涯。xiū kuā xiāo sǎ,kàn piāo péng shēn shì,fú chén shì wǒ,zhǎng xì tiān yá。

浣溪沙·小游仙

王易

画栋穿云玉殿清,天风遥送佩丁丁。huà dòng chuān yún yù diàn qīng,tiān fēng yáo sòng pèi dīng dīng。
霓裳仙子羡娉婷。ní shang xiān zi xiàn pīng tíng。
洛甫神妃频弄影,瑶池阿母教吹笙,碧霞缭绕月轮明。luò fǔ shén fēi pín nòng yǐng,yáo chí ā mǔ jiào chuī shēng,bì xiá liáo rào yuè lún míng。

浣溪沙·小游仙

王易

一脉溶溶滟滟波,繁星如豆水如罗。yī mài róng róng yàn yàn bō,fán xīng rú dòu shuǐ rú luó。
神仙犹自别离多。shén xiān yóu zì bié lí duō。
一载相思欣驾鹊,五更惊梦又鸣鼍。yī zài xiāng sī xīn jià què,wǔ gèng jīng mèng yòu míng tuó。
伤心依旧隔天河。shāng xīn yī jiù gé tiān hé。

浣溪沙·小游仙

王易

牛渚曾通贯月槎,仙家居住在烟霞。niú zhǔ céng tōng guàn yuè chá,xiān jiā jū zhù zài yān xiá。
当年炼石感灵娲。dāng nián liàn shí gǎn líng wā。
万里蓬瀛浮海市,千年阆苑放仙葩。wàn lǐ péng yíng fú hǎi shì,qiān nián láng yuàn fàng xiān pā。
碧霄飞度五云车。bì xiāo fēi dù wǔ yún chē。

浣溪沙·小游仙

王易

不向云英再乞浆,蓝桥空记认裴航。bù xiàng yún yīng zài qǐ jiāng,lán qiáo kōng jì rèn péi háng。
人间天上正茫茫。rén jiān tiān shàng zhèng máng máng。
洞口夭桃迎阮肇,峰前暮雨会襄王。dòng kǒu yāo táo yíng ruǎn zhào,fēng qián mù yǔ huì xiāng wáng。
便随曲径到仙乡。biàn suí qū jìng dào xiān xiāng。

浣溪沙·小游仙

王易

一笑春风满太虚,玄洲好景近何如。yī xiào chūn fēng mǎn tài xū,xuán zhōu hǎo jǐng jìn hé rú。
倩将青鸟为衔书。qiàn jiāng qīng niǎo wèi xián shū。
灵药已偷归月窟,蟠桃方熟献天厨。líng yào yǐ tōu guī yuè kū,pán táo fāng shú xiàn tiān chú。
瑶宫刚是梦游初。yáo gōng gāng shì mèng yóu chū。

小若皋三弟作咏史一阕,多壮语。爰反其体为赋此解,即用原韵

王易

罗袜留香,锦囊遗恨,惹起后人遐思。luó wà liú xiāng,jǐn náng yí hèn,rě qǐ hòu rén xiá sī。
漫消魂、玉树临风,金莲贴地。màn xiāo hún yù shù lín fēng,jīn lián tiē dì。
夜半无人私语,千古争传艳史。yè bàn wú rén sī yǔ,qiān gǔ zhēng chuán yàn shǐ。
问因何、一往深情如此。wèn yīn hé yī wǎng shēn qíng rú cǐ。
粉黛三千,楼台十二。fěn dài sān qiān,lóu tái shí èr。
尽歌舞、朝朝暮暮,无那风流情味。jǐn gē wǔ cháo cháo mù mù,wú nà fēng liú qíng wèi。
道今日,登仙矣。dào jīn rì,dēng xiān yǐ。
蜀道回车,吴宫成沼,天道本如斯耳。shǔ dào huí chē,wú gōng chéng zhǎo,tiān dào běn rú sī ěr。
又管甚、儿女牵情,英雄短气。yòu guǎn shén ér nǚ qiān qíng,yīng xióng duǎn qì。
嬴得春花秋月,老向温柔乡里。yíng dé chūn huā qiū yuè,lǎo xiàng wēn róu xiāng lǐ。
总不过、人生行乐而已。zǒng bù guò rén shēng xíng lè ér yǐ。
铜雀何存,锦帆长逝。tóng què hé cún,jǐn fān zhǎng shì。
便江山、百世犹新,已伴秋萤木魅。biàn jiāng shān bǎi shì yóu xīn,yǐ bàn qiū yíng mù mèi。
呜咽甚,清溪水。wū yàn shén,qīng xī shuǐ。
1801234567»