古诗词

感遇十章三十初度作

王易

荏苒今日期,歌呼一尊酒。rěn rǎn jīn rì qī,gē hū yī zūn jiǔ。
门庭自融融,天胡独予厚。mén tíng zì róng róng,tiān hú dú yǔ hòu。
阿母讶儿壮,去抱觉未久。ā mǔ yà ér zhuàng,qù bào jué wèi jiǔ。
阿弟再拜言,愿兄千万寿。ā dì zài bài yán,yuàn xiōng qiān wàn shòu。
既欣识字儿,亦顾右春妇。jì xīn shí zì ér,yì gù yòu chūn fù。
及兹尚能豪,幸不成老丑。jí zī shàng néng háo,xìng bù chéng lǎo chǒu。
含笑谢西风,留取黄花后。hán xiào xiè xī fēng,liú qǔ huáng huā hòu。

王易

王易(1889---1956),字晓湘,号简庵,江西南昌人。其父王益霖乃晚清进士,曾任两江师范学堂教习。1912年毕业于京师大学堂,先后任北京师范大学、中央大学、复旦大学、中正大学等校教授。抗战期间,曾在赣南为蒋经国讲授《孟子》。其论国学尚质,以经学、小学、哲学与史学为国学之“四区”,以为“至若文艺词翰,作者过众,灏瀚曼衍,叙次为烦。况内实外华,非得苟举;由学窥文,无待毛举。果其读书得有门径,则用治文学,游刃有馀。”(《国学概论》)故其诗风质朴高古,劲折孤峭。与彭泽汪辟疆、南昌余謇、奉新熊公哲并称“江西四才子”,又与黄侃、汪东、汪辟疆、柳诒徵、王伯沆、胡翔冬合称“江南七彦”。建国后供职湖南文史馆,著有《国学概论》、《修辞学通诠》、《词曲史》、《乐府通论》等。 王易的作品>>

猜您喜欢

旅京陪公穆丈十度燕谈得句录别

王易

摩挲苦忆霸城翁,强逐徂秋迓塞鸿。mó sā kǔ yì bà chéng wēng,qiáng zhú cú qiū yà sāi hóng。
清绝书堂商老计,病馀药裹有新功。qīng jué shū táng shāng lǎo jì,bìng yú yào guǒ yǒu xīn gōng。
得醇未要平原饮,撮土何增泰岱崇。dé chún wèi yào píng yuán yǐn,cuō tǔ hé zēng tài dài chóng。
后会看公丹在握,可容盈月坐春风。hòu huì kàn gōng dān zài wò,kě róng yíng yuè zuò chūn fēng。

六二初度日庭蕉放花欣然有会

王易

宿鸟喧眉雾雨收,桐阴凉重怯当楼。sù niǎo xuān méi wù yǔ shōu,tóng yīn liáng zhòng qiè dāng lóu。
人如弓月明残夜,天遣猩红点素秋。rén rú gōng yuè míng cán yè,tiān qiǎn xīng hóng diǎn sù qiū。
倦眼自输蜂蝶乐,不毛难语稻粱谋。juàn yǎn zì shū fēng dié lè,bù máo nán yǔ dào liáng móu。
垂云力尽追风老,那用张生发四愁。chuí yún lì jǐn zhuī fēng lǎo,nà yòng zhāng shēng fā sì chóu。

瓶桂一枝得香三日

王易

瓦瓶偏称芯珠薰,丈室维摩久断闻。wǎ píng piān chēng xīn zhū xūn,zhàng shì wéi mó jiǔ duàn wén。
砚席倚青添媚妩,檽纱筛日酿氤氲。yàn xí yǐ qīng tiān mèi wǔ,nòu shā shāi rì niàng yīn yūn。
悬知风味山家足,浪说天香月地分。xuán zhī fēng wèi shān jiā zú,làng shuō tiān xiāng yuè dì fēn。
梦醒百年归卧处,五车飞盖拂晴云。mèng xǐng bǎi nián guī wò chù,wǔ chē fēi gài fú qíng yún。

得述儿寄四儿冢上留影

王易

秋坟草草埋幽恨,急难鸰原可奈何。qiū fén cǎo cǎo mái yōu hèn,jí nán líng yuán kě nài hé。
一掷便教趋死角,万言终忍付流波。yī zhì biàn jiào qū sǐ jiǎo,wàn yán zhōng rěn fù liú bō。
魂招绝朔归尤哽,足竟连钱梦已讹。hún zhāo jué shuò guī yóu gěng,zú jìng lián qián mèng yǐ é。
安用慰情推宿命,帝悬吾待解蒿柯。ān yòng wèi qíng tuī sù mìng,dì xuán wú dài jiě hāo kē。

九月初三夜遣怀

王易

露珠弓月当今夕,休物香山别有心。lù zhū gōng yuè dāng jīn xī,xiū wù xiāng shān bié yǒu xīn。
万变苍黄无是处,九霄清旷纳闲吟。wàn biàn cāng huáng wú shì chù,jiǔ xiāo qīng kuàng nà xián yín。
从知季子连横策,未抵昭文一曲吟。cóng zhī jì zi lián héng cè,wèi dǐ zhāo wén yī qū yín。
我愧新衰违太上,枕函寻梦数遥砧。wǒ kuì xīn shuāi wéi tài shàng,zhěn hán xún mèng shù yáo zhēn。

报五弟寄诗

王易

五郎新句发肝脾,六道三垣信所之。wǔ láng xīn jù fā gān pí,liù dào sān yuán xìn suǒ zhī。
好共家声垂謇谔,岂甘诗阵委偏裨。hǎo gòng jiā shēng chuí jiǎn è,qǐ gān shī zhèn wěi piān bì。
鸣球伐鼓皆无兴,蔓草王风莫近衰。míng qiú fá gǔ jiē wú xīng,màn cǎo wáng fēng mò jìn shuāi。
将拾锦囊缄口去,留将侧帽嗅花时。jiāng shí jǐn náng jiān kǒu qù,liú jiāng cè mào xiù huā shí。

酒馀晚眺

王易

十顷鱼鳞往复还,越城岚影照酡颜。shí qǐng yú lín wǎng fù hái,yuè chéng lán yǐng zhào tuó yán。
五年地熟儿时路,四面风扶片刻闲。wǔ nián dì shú ér shí lù,sì miàn fēng fú piàn kè xián。
静体始知春有味,登临微怅日衔山。jìng tǐ shǐ zhī chūn yǒu wèi,dēng lín wēi chàng rì xián shān。
莫呼鸥鸟怜孤独,待约馀酲早闭关。mò hū ōu niǎo lián gū dú,dài yuē yú chéng zǎo bì guān。

夜中

王易

生涯攘攘驱头脚,兀坐何如独夜中。shēng yá rǎng rǎng qū tóu jiǎo,wù zuò hé rú dú yè zhōng。
跬步书城一身大,残更茗碗十年同。kuǐ bù shū chéng yī shēn dà,cán gèng míng wǎn shí nián tóng。
静闻鼾息矜犹醒,略数名心遣未空。jìng wén hān xī jīn yóu xǐng,lüè shù míng xīn qiǎn wèi kōng。
绕梦灵椿思絮语,乱鸡初雪此灯红。rào mèng líng chūn sī xù yǔ,luàn jī chū xuě cǐ dēng hóng。

立春鸣雷有怀瘦弟

王易

收尽城南散腊声,酿春酣雨泥经行。shōu jǐn chéng nán sàn là shēng,niàng chūn hān yǔ ní jīng xíng。
了知虩虩天威大,颇意环环物趣生。le zhī xì xì tiān wēi dà,pǒ yì huán huán wù qù shēng。
得一月闲娱妇子,后三年去敢飞鸣。dé yī yuè xián yú fù zi,hòu sān nián qù gǎn fēi míng。
西堂独起人千里,九鼎应留自在清。xī táng dú qǐ rén qiān lǐ,jiǔ dǐng yīng liú zì zài qīng。

佛手岩观云

王易

道人量火试春茶,终古抱云洗石华。dào rén liàng huǒ shì chūn chá,zhōng gǔ bào yún xǐ shí huá。
过客痴来记名字,问天远处不虫沙。guò kè chī lái jì míng zì,wèn tiān yuǎn chù bù chóng shā。
穷年小室杨生肘,何日晴泥燕作家。qióng nián xiǎo shì yáng shēng zhǒu,hé rì qíng ní yàn zuò jiā。
安用沧溟徙鹏翼,乱峰苏径足烟霞。ān yòng cāng míng xǐ péng yì,luàn fēng sū jìng zú yān xiá。

别三弟

王易

又向江潭却曲行,堕空零雨洗秋程。yòu xiàng jiāng tán què qū xíng,duò kōng líng yǔ xǐ qiū chéng。
盘胸硬语吞云梦,静夜西堂有月明。pán xiōng yìng yǔ tūn yún mèng,jìng yè xī táng yǒu yuè míng。
多事慰情聊一握,相期呴沫到群生。duō shì wèi qíng liáo yī wò,xiāng qī xǔ mò dào qún shēng。
征尘助汝山川细,袖底萧萧万木声。zhēng chén zhù rǔ shān chuān xì,xiù dǐ xiāo xiāo wàn mù shēng。

乱后一首赠癸叔

王易

乱后相逢一慨然,剑矛炊淅自烽烟。luàn hòu xiāng féng yī kǎi rán,jiàn máo chuī xī zì fēng yān。
已无春色资挥麈,稍促霜华欲堕颠。yǐ wú chūn sè zī huī zhǔ,shāo cù shuāng huá yù duò diān。
为郡尚虚三斟酝,浮家应办五湖船。wèi jùn shàng xū sān zhēn yùn,fú jiā yīng bàn wǔ hú chuán。
斯人合作词仙老,我亦迷阳畏不前。sī rén hé zuò cí xiān lǎo,wǒ yì mí yáng wèi bù qián。

中宵偶成

王易

一清无过中宵茗,百感都乘岁暮心。yī qīng wú guò zhōng xiāo míng,bǎi gǎn dōu chéng suì mù xīn。
窥户风来驱昼暖,知音人远节闲吟。kuī hù fēng lái qū zhòu nuǎn,zhī yīn rén yuǎn jié xián yín。
蟫书共命关天幸,燕幕繁忧信海深。yín shū gòng mìng guān tiān xìng,yàn mù fán yōu xìn hǎi shēn。
稍喜冲寒得归客,满收山色自江浔。shāo xǐ chōng hán dé guī kè,mǎn shōu shān sè zì jiāng xún。

退庐侍御逝二年矣近闻潜园丈道其在日憾不常见感成遥奠兼呈潜园

王易

斯人已逐黄农逝,百世犹闻夷惠风。sī rén yǐ zhú huáng nóng shì,bǎi shì yóu wén yí huì fēng。
一角湖楼春未远,万言杯水意何穷。yī jiǎo hú lóu chūn wèi yuǎn,wàn yán bēi shuǐ yì hé qióng。
孤忠异代成冥契,去日劳生负此翁。gū zhōng yì dài chéng míng qì,qù rì láo shēng fù cǐ wēng。
四海及今看鼎沸,津桥心事更谁同。sì hǎi jí jīn kàn dǐng fèi,jīn qiáo xīn shì gèng shuí tóng。

岁晚寄雪抱

王易

年光蛇尾已难持,日夕鸡埘会有期。nián guāng shé wěi yǐ nán chí,rì xī jī shí huì yǒu qī。
欲办枯蜗成小隐,几烦文鲤托新诗。yù bàn kū wō chéng xiǎo yǐn,jǐ fán wén lǐ tuō xīn shī。
扶床但顾痴儿笑,揽镜能无壮士疑。fú chuáng dàn gù chī ér xiào,lǎn jìng néng wú zhuàng shì yí。
羡子临风一杯酒,不同惊枕听寒鸱。xiàn zi lín fēng yī bēi jiǔ,bù tóng jīng zhěn tīng hán chī。