古诗词

同萧亭舅氏晚坐石帆亭听瀑其二

王启涑

振衣华子冈,飞花散芬馥。zhèn yī huá zi gāng,fēi huā sàn fēn fù。
流泉百道鸣,激荡声喧蹙。liú quán bǎi dào míng,jī dàng shēng xuān cù。
栖鸟惊高枝,微风戛深竹。qī niǎo jīng gāo zhī,wēi fēng jiá shēn zhú。
池上新月明,万绿如膏沐。chí shàng xīn yuè míng,wàn lǜ rú gāo mù。
缱绻渭阳情,清言惬幽独。qiǎn quǎn wèi yáng qíng,qīng yán qiè yōu dú。
参横夜凉生,且共茅亭宿。cān héng yè liáng shēng,qiě gòng máo tíng sù。

王启涑

王启涑,字清远,山东新城人。官茌平教谕。有《西城别墅诗》、《茌山诗存》、《因继集》、《闻诗堂小稿》、《读书堂近草》。 王启涑的作品>>

猜您喜欢

忆樊川

王启涑

胜概曾闻白鹿原,邵平往事感青门。shèng gài céng wén bái lù yuán,shào píng wǎng shì gǎn qīng mén。
何如韦杜春三月,花发城南第五村。hé rú wéi dù chūn sān yuè,huā fā chéng nán dì wǔ cūn。

同萧亭舅氏晚坐石帆亭听瀑其一

王启涑

葱翠满西城,园林媚光景。cōng cuì mǎn xī chéng,yuán lín mèi guāng jǐng。
女墙斜照明,春空霭云影。nǚ qiáng xié zhào míng,chūn kōng ǎi yún yǐng。
竹啸与松吟,众妙独心领。zhú xiào yǔ sōng yín,zhòng miào dú xīn lǐng。
喷薄匹练飞,洞澈毛发冷。pēn báo pǐ liàn fēi,dòng chè máo fā lěng。
相对涤烦襟,如遇谷帘境。xiāng duì dí fán jīn,rú yù gǔ lián jìng。
乐此遂忘机,陶然万虑屏。lè cǐ suì wàng jī,táo rán wàn lǜ píng。