古诗词

八哀诗·赠左仆射郑国公严公武

杜甫

郑公瑚琏器,华岳金天晶。zhèng gōng hú liǎn qì,huá yuè jīn tiān jīng。
昔在童子日,已闻老成名。xī zài tóng zi rì,yǐ wén lǎo chéng míng。
嶷然大贤后,复见秀骨清。yí rán dà xián hòu,fù jiàn xiù gǔ qīng。
开口取将相,小心事友生。kāi kǒu qǔ jiāng xiāng,xiǎo xīn shì yǒu shēng。
阅书百纸尽,落笔四座惊。yuè shū bǎi zhǐ jǐn,luò bǐ sì zuò jīng。
历识匪父任,嫉邪常力争。lì shí fěi fù rèn,jí xié cháng lì zhēng。
汉议尚整肃,胡骑忽纵横。hàn yì shàng zhěng sù,hú qí hū zòng héng。
飞传自河陇,逢人问公卿。fēi chuán zì hé lǒng,féng rén wèn gōng qīng。
不知万乘出,雪涕风悲鸣。bù zhī wàn chéng chū,xuě tì fēng bēi míng。
受词剑阁道,谒帝萧关城。shòu cí jiàn gé dào,yè dì xiāo guān chéng。
寂寞云台仗,飘飖沙塞旌。jì mò yún tái zhàng,piāo yáo shā sāi jīng。
江山少使者,笳鼓凝皇情。jiāng shān shǎo shǐ zhě,jiā gǔ níng huáng qíng。
壮士血相视,忠臣气不平。zhuàng shì xuè xiāng shì,zhōng chén qì bù píng。
密论贞观体,挥发岐阳征。mì lùn zhēn guān tǐ,huī fā qí yáng zhēng。
感激动四极,联翩收二京。gǎn jī dòng sì jí,lián piān shōu èr jīng。
西郊牛酒再,原庙丹青明。xī jiāo niú jiǔ zài,yuán miào dān qīng míng。
匡汲俄宠辱,卫霍竟哀荣。kuāng jí é chǒng rǔ,wèi huò jìng āi róng。
四登会府地,三掌华阳兵。sì dēng huì fǔ dì,sān zhǎng huá yáng bīng。
京兆空柳色,尚书无履声。jīng zhào kōng liǔ sè,shàng shū wú lǚ shēng。
群乌自朝夕,白马休横行。qún wū zì cháo xī,bái mǎ xiū héng xíng。
诸葛蜀人爱,文翁儒化成。zhū gé shǔ rén ài,wén wēng rú huà chéng。
公来雪山重,公去雪山轻。gōng lái xuě shān zhòng,gōng qù xuě shān qīng。
记室得何逊,韬钤延子荆。jì shì dé hé xùn,tāo qián yán zi jīng。
四郊失壁垒,虚馆开逢迎。sì jiāo shī bì lěi,xū guǎn kāi féng yíng。
堂上指图画,军中吹玉笙。táng shàng zhǐ tú huà,jūn zhōng chuī yù shēng。
岂无成都酒,忧国只细倾。qǐ wú chéng dōu jiǔ,yōu guó zhǐ xì qīng。
时观锦水钓,问俗终相并。shí guān jǐn shuǐ diào,wèn sú zhōng xiāng bìng。
意待犬戎灭,人藏红粟盈。yì dài quǎn róng miè,rén cáng hóng sù yíng。
以兹报主愿,庶或裨世程。yǐ zī bào zhǔ yuàn,shù huò bì shì chéng。
炯炯一心在,沈沈二竖婴。jiǒng jiǒng yī xīn zài,shěn shěn èr shù yīng。
颜回竟短折,贾谊徒忠贞。yán huí jìng duǎn zhé,jiǎ yì tú zhōng zhēn。
飞旐出江汉,孤舟轻荆衡。fēi zhào chū jiāng hàn,gū zhōu qīng jīng héng。
虚无马融笛,怅望龙骧茔。xū wú mǎ róng dí,chàng wàng lóng xiāng yíng。
空馀老宾客,身上愧簪缨。kōng yú lǎo bīn kè,shēn shàng kuì zān yīng。
杜甫

杜甫

杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。 杜甫的作品>>

猜您喜欢

李监宅二首(其二)

杜甫

落叶春风起,高城烟雾开。luò yè chūn fēng qǐ,gāo chéng yān wù kāi。
杂花分户映,娇燕入檐回。zá huā fēn hù yìng,jiāo yàn rù yán huí。
一见能倾产,虚怀只爱才。yī jiàn néng qīng chǎn,xū huái zhǐ ài cái。
盐官虽绊骥,名是汉庭来。yán guān suī bàn jì,míng shì hàn tíng lái。

长吟

杜甫

江渚翻鸥戏,官桥带柳阴。jiāng zhǔ fān ōu xì,guān qiáo dài liǔ yīn。
江飞兢渡日,草见蹋春心。jiāng fēi jīng dù rì,cǎo jiàn tà chūn xīn。
已拨形骸累,真为烂漫深。yǐ bō xíng hái lèi,zhēn wèi làn màn shēn。
赋诗歌句稳,不免自长吟。fù shī gē jù wěn,bù miǎn zì zhǎng yín。

瞿唐怀古

杜甫

西南万壑注,勍敌两崖开。xī nán wàn hè zhù,qíng dí liǎng yá kāi。
地与山根裂,江从月窟来。dì yǔ shān gēn liè,jiāng cóng yuè kū lái。
削成当白帝,空曲隐阳台。xuē chéng dāng bái dì,kōng qū yǐn yáng tái。
疏凿功虽美,陶钧力大哉。shū záo gōng suī měi,táo jūn lì dà zāi。

送司马入京

杜甫

群盗至今日,先朝忝从臣。qún dào zhì jīn rì,xiān cháo tiǎn cóng chén。
叹君能恋主,久客羡归秦。tàn jūn néng liàn zhǔ,jiǔ kè xiàn guī qín。
黄阁长司谏,丹墀有故人。huáng gé zhǎng sī jiàn,dān chí yǒu gù rén。
向来论社稷,为话涕沾巾。xiàng lái lùn shè jì,wèi huà tì zhān jīn。

寄高适

杜甫

楚隔乾坤远,难招病客魂。chǔ gé qián kūn yuǎn,nán zhāo bìng kè hún。
诗名惟我共,世事与谁论。shī míng wéi wǒ gòng,shì shì yǔ shuí lùn。
北阙更新主,南星落故园。běi quē gèng xīn zhǔ,nán xīng luò gù yuán。
定知相见日,烂漫倒芳尊。dìng zhī xiāng jiàn rì,làn màn dào fāng zūn。

送灵州李判官

杜甫

犬戎腥四海,回首一茫茫。quǎn róng xīng sì hǎi,huí shǒu yī máng máng。
血战乾坤赤,氛迷日月黄。xuè zhàn qián kūn chì,fēn mí rì yuè huáng。
将军专策略,幕府盛材良。jiāng jūn zhuān cè lüè,mù fǔ shèng cái liáng。
近贺中兴主,神兵动朔方。jìn hè zhōng xīng zhǔ,shén bīng dòng shuò fāng。

巴西驿亭观江涨呈窦使君二首

杜甫

转惊波作怒,即恐岸随流。zhuǎn jīng bō zuò nù,jí kǒng àn suí liú。
赖有杯中物,还同海上鸥。lài yǒu bēi zhōng wù,hái tóng hǎi shàng ōu。
关心小剡县,傍眼见扬州。guān xīn xiǎo shàn xiàn,bàng yǎn jiàn yáng zhōu。
为接情人饮,朝来减半愁。wèi jiē qíng rén yǐn,cháo lái jiǎn bàn chóu。

巴西驿亭观江涨呈窦使君二首

杜甫

向晚波微绿,连空岸脚青。xiàng wǎn bō wēi lǜ,lián kōng àn jiǎo qīng。
日兼春有暮,愁与醉无醒。rì jiān chūn yǒu mù,chóu yǔ zuì wú xǐng。
漂泊犹杯酒,踌躇此驿亭。piāo pō yóu bēi jiǔ,chóu chú cǐ yì tíng。
相看万里外,同是一浮萍。xiāng kàn wàn lǐ wài,tóng shì yī fú píng。

早花

杜甫

西京安稳未,不见一人来。xī jīng ān wěn wèi,bù jiàn yī rén lái。
腊日巴江曲,山花已自开。là rì bā jiāng qū,shān huā yǐ zì kāi。
盈盈当雪杏,艳艳待春梅。yíng yíng dāng xuě xìng,yàn yàn dài chūn méi。
直苦风尘暗,谁忧容鬓催。zhí kǔ fēng chén àn,shuí yōu róng bìn cuī。

巴山

杜甫

巴山遇中使,云自峡城来。bā shān yù zhōng shǐ,yún zì xiá chéng lái。
盗贼还奔突,乘舆恐未回。dào zéi hái bēn tū,chéng yú kǒng wèi huí。
天寒邵伯树,地阔望仙台。tiān hán shào bó shù,dì kuò wàng xiān tái。
狼狈风尘里,群臣安在哉。láng bèi fēng chén lǐ,qún chén ān zài zāi。

收京

杜甫

复道收京邑,兼闻杀犬戎。fù dào shōu jīng yì,jiān wén shā quǎn róng。
衣冠却扈从,车架已还宫。yī guān què hù cóng,chē jià yǐ hái gōng。
克复成如此,安危在数公。kè fù chéng rú cǐ,ān wēi zài shù gōng。
莫令回首地,恸哭起悲风。mò lìng huí shǒu dì,tòng kū qǐ bēi fēng。

巴西闻收宫阙送班司马入京

杜甫

闻道收宗庙,鸣銮自陕归。wén dào shōu zōng miào,míng luán zì shǎn guī。
倾都看黄屋,正殿引朱衣。qīng dōu kàn huáng wū,zhèng diàn yǐn zhū yī。
剑外春天远,巴西敕使稀。jiàn wài chūn tiān yuǎn,bā xī chì shǐ xī。
念君轻世乱,匹马向王畿。niàn jūn qīng shì luàn,pǐ mǎ xiàng wáng jī。

花底

杜甫

紫萼扶千蕊,黄须照万花。zǐ è fú qiān ruǐ,huáng xū zhào wàn huā。
忽疑行暮雨,何事入朝霞。hū yí xíng mù yǔ,hé shì rù cháo xiá。
恐是潘安县,堪留卫玠车。kǒng shì pān ān xiàn,kān liú wèi jiè chē。
深知好颜色,莫作委泥沙。shēn zhī hǎo yán sè,mò zuò wěi ní shā。

柳边

杜甫

只道梅花发,那知柳亦新。zhǐ dào méi huā fā,nà zhī liǔ yì xīn。
枝枝总到地,叶叶自开春。zhī zhī zǒng dào dì,yè yè zì kāi chūn。
紫燕时翻翼,黄鹂不露身。zǐ yàn shí fān yì,huáng lí bù lù shēn。
汉南应老尽,霸上远愁人。hàn nán yīng lǎo jǐn,bà shàng yuǎn chóu rén。

送窦九归成都

杜甫

文章亦不尽,窦子才纵横。wén zhāng yì bù jǐn,dòu zi cái zòng héng。
非尔更苦节,何人符大名。fēi ěr gèng kǔ jié,hé rén fú dà míng。
读书云阁观,问绢锦官城。dú shū yún gé guān,wèn juàn jǐn guān chéng。
我有浣花竹,题诗须一行。wǒ yǒu huàn huā zhú,tí shī xū yī xíng。