古诗词

八哀诗·赠左仆射郑国公严公武

杜甫

郑公瑚琏器,华岳金天晶。zhèng gōng hú liǎn qì,huá yuè jīn tiān jīng。
昔在童子日,已闻老成名。xī zài tóng zi rì,yǐ wén lǎo chéng míng。
嶷然大贤后,复见秀骨清。yí rán dà xián hòu,fù jiàn xiù gǔ qīng。
开口取将相,小心事友生。kāi kǒu qǔ jiāng xiāng,xiǎo xīn shì yǒu shēng。
阅书百纸尽,落笔四座惊。yuè shū bǎi zhǐ jǐn,luò bǐ sì zuò jīng。
历识匪父任,嫉邪常力争。lì shí fěi fù rèn,jí xié cháng lì zhēng。
汉议尚整肃,胡骑忽纵横。hàn yì shàng zhěng sù,hú qí hū zòng héng。
飞传自河陇,逢人问公卿。fēi chuán zì hé lǒng,féng rén wèn gōng qīng。
不知万乘出,雪涕风悲鸣。bù zhī wàn chéng chū,xuě tì fēng bēi míng。
受词剑阁道,谒帝萧关城。shòu cí jiàn gé dào,yè dì xiāo guān chéng。
寂寞云台仗,飘飖沙塞旌。jì mò yún tái zhàng,piāo yáo shā sāi jīng。
江山少使者,笳鼓凝皇情。jiāng shān shǎo shǐ zhě,jiā gǔ níng huáng qíng。
壮士血相视,忠臣气不平。zhuàng shì xuè xiāng shì,zhōng chén qì bù píng。
密论贞观体,挥发岐阳征。mì lùn zhēn guān tǐ,huī fā qí yáng zhēng。
感激动四极,联翩收二京。gǎn jī dòng sì jí,lián piān shōu èr jīng。
西郊牛酒再,原庙丹青明。xī jiāo niú jiǔ zài,yuán miào dān qīng míng。
匡汲俄宠辱,卫霍竟哀荣。kuāng jí é chǒng rǔ,wèi huò jìng āi róng。
四登会府地,三掌华阳兵。sì dēng huì fǔ dì,sān zhǎng huá yáng bīng。
京兆空柳色,尚书无履声。jīng zhào kōng liǔ sè,shàng shū wú lǚ shēng。
群乌自朝夕,白马休横行。qún wū zì cháo xī,bái mǎ xiū héng xíng。
诸葛蜀人爱,文翁儒化成。zhū gé shǔ rén ài,wén wēng rú huà chéng。
公来雪山重,公去雪山轻。gōng lái xuě shān zhòng,gōng qù xuě shān qīng。
记室得何逊,韬钤延子荆。jì shì dé hé xùn,tāo qián yán zi jīng。
四郊失壁垒,虚馆开逢迎。sì jiāo shī bì lěi,xū guǎn kāi féng yíng。
堂上指图画,军中吹玉笙。táng shàng zhǐ tú huà,jūn zhōng chuī yù shēng。
岂无成都酒,忧国只细倾。qǐ wú chéng dōu jiǔ,yōu guó zhǐ xì qīng。
时观锦水钓,问俗终相并。shí guān jǐn shuǐ diào,wèn sú zhōng xiāng bìng。
意待犬戎灭,人藏红粟盈。yì dài quǎn róng miè,rén cáng hóng sù yíng。
以兹报主愿,庶或裨世程。yǐ zī bào zhǔ yuàn,shù huò bì shì chéng。
炯炯一心在,沈沈二竖婴。jiǒng jiǒng yī xīn zài,shěn shěn èr shù yīng。
颜回竟短折,贾谊徒忠贞。yán huí jìng duǎn zhé,jiǎ yì tú zhōng zhēn。
飞旐出江汉,孤舟轻荆衡。fēi zhào chū jiāng hàn,gū zhōu qīng jīng héng。
虚无马融笛,怅望龙骧茔。xū wú mǎ róng dí,chàng wàng lóng xiāng yíng。
空馀老宾客,身上愧簪缨。kōng yú lǎo bīn kè,shēn shàng kuì zān yīng。
杜甫

杜甫

杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。 杜甫的作品>>

猜您喜欢

寒食夜苏二宅

杜甫

寒食明堪坐,春参夕已垂。hán shí míng kān zuò,chūn cān xī yǐ chuí。
好风经柳叶,清月照花枝。hǎo fēng jīng liǔ yè,qīng yuè zhào huā zhī。
客泪闻歌掩,归心畏酒知。kè lèi wén gē yǎn,guī xīn wèi jiǔ zhī。
佳辰邀赏遍,忽忽更何为?jiā chén yāo shǎng biàn,hū hū gèng hé wèi?

题张氏隐居二首其一

杜甫

春山无伴独相求,伐木丁丁山更幽。chūn shān wú bàn dú xiāng qiú,fá mù dīng dīng shān gèng yōu。
涧道馀寒历冰雪,石门斜日到林丘。jiàn dào yú hán lì bīng xuě,shí mén xié rì dào lín qiū。
不贪夜识金银气,远害朝看麋鹿游。bù tān yè shí jīn yín qì,yuǎn hài cháo kàn mí lù yóu。
乘兴杳然迷出处,对君疑是泛虚舟。chéng xīng yǎo rán mí chū chù,duì jūn yí shì fàn xū zhōu。

城西陂泛舟

杜甫

青蛾皓齿在楼船,横笛短箫悲远天。qīng é hào chǐ zài lóu chuán,héng dí duǎn xiāo bēi yuǎn tiān。
春风自信牙樯动,迟日徐看锦缆牵。chūn fēng zì xìn yá qiáng dòng,chí rì xú kàn jǐn lǎn qiān。
鱼吹细浪摇歌扇,燕蹴飞花落舞筵。yú chuī xì làng yáo gē shàn,yàn cù fēi huā luò wǔ yán。
不有小舟能荡桨,百壶那送酒如泉。bù yǒu xiǎo zhōu néng dàng jiǎng,bǎi hú nà sòng jiǔ rú quán。

赠田九判官

杜甫

崆峒使节上青霄,河陇降王款圣朝。kōng dòng shǐ jié shàng qīng xiāo,hé lǒng jiàng wáng kuǎn shèng cháo。
宛马总肥春苜蓿,将军只数汉嫖姚。wǎn mǎ zǒng féi chūn mù xu,jiāng jūn zhǐ shù hàn piáo yáo。
陈留阮瑀谁争长,京兆田郎早见招。chén liú ruǎn yǔ shuí zhēng zhǎng,jīng zhào tián láng zǎo jiàn zhāo。
麾下赖君才并入,独能无意向渔樵。huī xià lài jūn cái bìng rù,dú néng wú yì xiàng yú qiáo。

赠献纳使

杜甫

献纳司存雨露边,地分清切任才贤。xiàn nà sī cún yǔ lù biān,dì fēn qīng qiè rèn cái xián。
舍人退食收封事,宫女开函近御筵。shě rén tuì shí shōu fēng shì,gōng nǚ kāi hán jìn yù yán。
晓漏追飞青琐闼,晴窗点检白云篇。xiǎo lòu zhuī fēi qīng suǒ tà,qíng chuāng diǎn jiǎn bái yún piān。
扬雄更有河东赋,唯待吹嘘送上天。yáng xióng gèng yǒu hé dōng fù,wéi dài chuī xū sòng shàng tiān。

腊日

杜甫

腊日常年暖尚遥,今年腊日冻全消。là rì cháng nián nuǎn shàng yáo,jīn nián là rì dòng quán xiāo。
侵陵雪色还萱草,漏泄春光有柳条。qīn líng xuě sè hái xuān cǎo,lòu xiè chūn guāng yǒu liǔ tiáo。
纵酒欲谋良夜醉,还家初散紫宸朝。zòng jiǔ yù móu liáng yè zuì,hái jiā chū sàn zǐ chén cháo。
口脂面药随恩泽,翠管银罂下九霄。kǒu zhī miàn yào suí ēn zé,cuì guǎn yín yīng xià jiǔ xiāo。

紫宸殿退朝口号

杜甫

户外昭容紫袖垂,双瞻御座引朝仪。hù wài zhāo róng zǐ xiù chuí,shuāng zhān yù zuò yǐn cháo yí。
香飘合殿春风转,花覆千官淑景移。xiāng piāo hé diàn chūn fēng zhuǎn,huā fù qiān guān shū jǐng yí。
昼漏希闻高阁报,天颜有喜近臣知。zhòu lòu xī wén gāo gé bào,tiān yán yǒu xǐ jìn chén zhī。
宫中每出归东省,会送夔龙集凤池。gōng zhōng měi chū guī dōng shěng,huì sòng kuí lóng jí fèng chí。

曲江二首(其一)

杜甫

一片花飞减却春,风飘万点正愁人。yī piàn huā fēi jiǎn què chūn,fēng piāo wàn diǎn zhèng chóu rén。
且看欲尽花经眼,莫厌伤多酒入唇。qiě kàn yù jǐn huā jīng yǎn,mò yàn shāng duō jiǔ rù chún。
江上小堂巢翡翠,苑边高冢卧麒麟。jiāng shàng xiǎo táng cháo fěi cuì,yuàn biān gāo zhǒng wò qí lín。
细推物理须行乐,何用浮名绊此身。xì tuī wù lǐ xū xíng lè,hé yòng fú míng bàn cǐ shēn。

曲江二首(其二)

杜甫

朝回日日典春衣,每日江头尽醉归。cháo huí rì rì diǎn chūn yī,měi rì jiāng tóu jǐn zuì guī。
酒债寻常行处有,人生七十古来稀。jiǔ zhài xún cháng xíng chù yǒu,rén shēng qī shí gǔ lái xī。
穿花蛱蝶深深见,点水蜻蜓款款飞。chuān huā jiá dié shēn shēn jiàn,diǎn shuǐ qīng tíng kuǎn kuǎn fēi。
传语风光共流转,暂时相赏莫相违。chuán yǔ fēng guāng gòng liú zhuǎn,zàn shí xiāng shǎng mò xiāng wéi。

曲江对酒

杜甫

苑外江头坐不归,水精春殿转霏微。yuàn wài jiāng tóu zuò bù guī,shuǐ jīng chūn diàn zhuǎn fēi wēi。
桃花细逐杨花落,黄鸟时兼白鸟飞。táo huā xì zhú yáng huā luò,huáng niǎo shí jiān bái niǎo fēi。
纵饮久判人共弃,懒朝真与世相违。zòng yǐn jiǔ pàn rén gòng qì,lǎn cháo zhēn yǔ shì xiāng wéi。
吏情更觉沧洲远,老大悲伤未拂衣。lì qíng gèng jué cāng zhōu yuǎn,lǎo dà bēi shāng wèi fú yī。

曲江对雨

杜甫

城上春云覆苑墙,江亭晚色静年芳。chéng shàng chūn yún fù yuàn qiáng,jiāng tíng wǎn sè jìng nián fāng。
林花着雨燕脂落,水荇牵风翠带长。lín huā zhe yǔ yàn zhī luò,shuǐ xìng qiān fēng cuì dài zhǎng。
龙武新军深驻辇,芙蓉别殿谩焚香。lóng wǔ xīn jūn shēn zhù niǎn,fú róng bié diàn mán fén xiāng。
何时诏此金钱会,暂醉佳人锦瑟旁。hé shí zhào cǐ jīn qián huì,zàn zuì jiā rén jǐn sè páng。

奉和贾至舍人早朝大明宫

杜甫

五夜漏声催晓箭,九重春色醉仙桃。wǔ yè lòu shēng cuī xiǎo jiàn,jiǔ zhòng chūn sè zuì xiān táo。
旌旗日暖龙蛇动,宫殿风微燕雀高。jīng qí rì nuǎn lóng shé dòng,gōng diàn fēng wēi yàn què gāo。
朝罢香烟携满袖,诗成珠玉在挥毫。cháo bà xiāng yān xié mǎn xiù,shī chéng zhū yù zài huī háo。
欲知世掌丝纶美,池上于今有凤毛。yù zhī shì zhǎng sī lún měi,chí shàng yú jīn yǒu fèng máo。

宣政殿退朝晚出左掖

杜甫

天门日射黄金榜,春殿晴曛赤羽旗。tiān mén rì shè huáng jīn bǎng,chūn diàn qíng xūn chì yǔ qí。
宫草微微承委佩,炉烟细细驻游丝。gōng cǎo wēi wēi chéng wěi pèi,lú yān xì xì zhù yóu sī。
云近蓬莱常好色,雪残鳷鹊亦多时。yún jìn péng lái cháng hǎo sè,xuě cán zhī què yì duō shí。
侍臣缓步归青琐,退食从容出每迟。shì chén huǎn bù guī qīng suǒ,tuì shí cóng róng chū měi chí。

题省中院壁

杜甫

掖垣竹埤梧十寻,洞门对霤常阴阴。yē yuán zhú pí wú shí xún,dòng mén duì liù cháng yīn yīn。
落花游丝白日静,鸣鸠乳燕青春深。luò huā yóu sī bái rì jìng,míng jiū rǔ yàn qīng chūn shēn。
腐儒衰晚谬通籍,退食迟回违寸心。fǔ rú shuāi wǎn miù tōng jí,tuì shí chí huí wéi cùn xīn。
衮职曾无一字补,许身愧比双南金。gǔn zhí céng wú yī zì bǔ,xǔ shēn kuì bǐ shuāng nán jīn。

曲江陪郑八丈南史饮

杜甫

雀啄江头黄柳花,鵁鶄鸂鶒满晴沙。què zhuó jiāng tóu huáng liǔ huā,jiāo jīng xī chì mǎn qíng shā。
自知白发非春事,且尽芳尊恋物华。zì zhī bái fā fēi chūn shì,qiě jǐn fāng zūn liàn wù huá。
近侍即今难浪迹,此身那得更无家。jìn shì jí jīn nán làng jì,cǐ shēn nà dé gèng wú jiā。
丈人文力犹强健,岂傍青门学种瓜。zhàng rén wén lì yóu qiáng jiàn,qǐ bàng qīng mén xué zhǒng guā。