古诗词

八哀诗·赠左仆射郑国公严公武

杜甫

郑公瑚琏器,华岳金天晶。zhèng gōng hú liǎn qì,huá yuè jīn tiān jīng。
昔在童子日,已闻老成名。xī zài tóng zi rì,yǐ wén lǎo chéng míng。
嶷然大贤后,复见秀骨清。yí rán dà xián hòu,fù jiàn xiù gǔ qīng。
开口取将相,小心事友生。kāi kǒu qǔ jiāng xiāng,xiǎo xīn shì yǒu shēng。
阅书百纸尽,落笔四座惊。yuè shū bǎi zhǐ jǐn,luò bǐ sì zuò jīng。
历识匪父任,嫉邪常力争。lì shí fěi fù rèn,jí xié cháng lì zhēng。
汉议尚整肃,胡骑忽纵横。hàn yì shàng zhěng sù,hú qí hū zòng héng。
飞传自河陇,逢人问公卿。fēi chuán zì hé lǒng,féng rén wèn gōng qīng。
不知万乘出,雪涕风悲鸣。bù zhī wàn chéng chū,xuě tì fēng bēi míng。
受词剑阁道,谒帝萧关城。shòu cí jiàn gé dào,yè dì xiāo guān chéng。
寂寞云台仗,飘飖沙塞旌。jì mò yún tái zhàng,piāo yáo shā sāi jīng。
江山少使者,笳鼓凝皇情。jiāng shān shǎo shǐ zhě,jiā gǔ níng huáng qíng。
壮士血相视,忠臣气不平。zhuàng shì xuè xiāng shì,zhōng chén qì bù píng。
密论贞观体,挥发岐阳征。mì lùn zhēn guān tǐ,huī fā qí yáng zhēng。
感激动四极,联翩收二京。gǎn jī dòng sì jí,lián piān shōu èr jīng。
西郊牛酒再,原庙丹青明。xī jiāo niú jiǔ zài,yuán miào dān qīng míng。
匡汲俄宠辱,卫霍竟哀荣。kuāng jí é chǒng rǔ,wèi huò jìng āi róng。
四登会府地,三掌华阳兵。sì dēng huì fǔ dì,sān zhǎng huá yáng bīng。
京兆空柳色,尚书无履声。jīng zhào kōng liǔ sè,shàng shū wú lǚ shēng。
群乌自朝夕,白马休横行。qún wū zì cháo xī,bái mǎ xiū héng xíng。
诸葛蜀人爱,文翁儒化成。zhū gé shǔ rén ài,wén wēng rú huà chéng。
公来雪山重,公去雪山轻。gōng lái xuě shān zhòng,gōng qù xuě shān qīng。
记室得何逊,韬钤延子荆。jì shì dé hé xùn,tāo qián yán zi jīng。
四郊失壁垒,虚馆开逢迎。sì jiāo shī bì lěi,xū guǎn kāi féng yíng。
堂上指图画,军中吹玉笙。táng shàng zhǐ tú huà,jūn zhōng chuī yù shēng。
岂无成都酒,忧国只细倾。qǐ wú chéng dōu jiǔ,yōu guó zhǐ xì qīng。
时观锦水钓,问俗终相并。shí guān jǐn shuǐ diào,wèn sú zhōng xiāng bìng。
意待犬戎灭,人藏红粟盈。yì dài quǎn róng miè,rén cáng hóng sù yíng。
以兹报主愿,庶或裨世程。yǐ zī bào zhǔ yuàn,shù huò bì shì chéng。
炯炯一心在,沈沈二竖婴。jiǒng jiǒng yī xīn zài,shěn shěn èr shù yīng。
颜回竟短折,贾谊徒忠贞。yán huí jìng duǎn zhé,jiǎ yì tú zhōng zhēn。
飞旐出江汉,孤舟轻荆衡。fēi zhào chū jiāng hàn,gū zhōu qīng jīng héng。
虚无马融笛,怅望龙骧茔。xū wú mǎ róng dí,chàng wàng lóng xiāng yíng。
空馀老宾客,身上愧簪缨。kōng yú lǎo bīn kè,shēn shàng kuì zān yīng。
杜甫

杜甫

杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。 杜甫的作品>>

猜您喜欢

暮登四

杜甫

暮倚高楼对雪峰,僧来不语自鸣钟。mù yǐ gāo lóu duì xuě fēng,sēng lái bù yǔ zì míng zhōng。
孤城返照红将敛,近市浮烟翠且重。gū chéng fǎn zhào hóng jiāng liǎn,jìn shì fú yān cuì qiě zhòng。
多病独愁常阒寂,故人相见未从容。duō bìng dú chóu cháng qù jì,gù rén xiāng jiàn wèi cóng róng。
知君苦思缘诗瘦,大向交游万事慵。zhī jūn kǔ sī yuán shī shòu,dà xiàng jiāo yóu wàn shì yōng。

寄杜位

杜甫

近闻宽法离新州,想见怀归尚百忧。jìn wén kuān fǎ lí xīn zhōu,xiǎng jiàn huái guī shàng bǎi yōu。
逐客虽皆万里去,悲君已是十年流。zhú kè suī jiē wàn lǐ qù,bēi jūn yǐ shì shí nián liú。
干戈况复尘随眼,鬓发还应雪满头。gàn gē kuàng fù chén suí yǎn,bìn fā hái yīng xuě mǎn tóu。
玉垒题书心绪乱,何时更得曲江游。yù lěi tí shū xīn xù luàn,hé shí gèng dé qū jiāng yóu。

送韩十四江东觐省

杜甫

兵戈不见老莱衣,叹息人间万事非。bīng gē bù jiàn lǎo lái yī,tàn xī rén jiān wàn shì fēi。
我已无家寻弟妹,君今何处访庭闱。wǒ yǐ wú jiā xún dì mèi,jūn jīn hé chù fǎng tíng wéi。
黄牛峡静滩声转,白马江寒树影稀。huáng niú xiá jìng tān shēng zhuǎn,bái mǎ jiāng hán shù yǐng xī。
此别应须各努力,故乡犹恐未同归。cǐ bié yīng xū gè nǔ lì,gù xiāng yóu kǒng wèi tóng guī。

王十七侍御抡许携酒至草堂奉寄此诗便请邀高三十五使君同到

杜甫

老夫卧稳朝慵起,白屋寒多暖始开。lǎo fū wò wěn cháo yōng qǐ,bái wū hán duō nuǎn shǐ kāi。
江鹳巧当幽径浴,邻鸡还过短墙来。jiāng guàn qiǎo dāng yōu jìng yù,lín jī hái guò duǎn qiáng lái。
绣衣屡许携家酝,皂盖能忘折野梅。xiù yī lǚ xǔ xié jiā yùn,zào gài néng wàng zhé yě méi。
戏假霜威促山简,须成一醉习池回。xì jiǎ shuāng wēi cù shān jiǎn,xū chéng yī zuì xí chí huí。

陪李七司马皂江上观造竹桥即日成往来之人免冬寒入水聊题短作简李公二首其一

杜甫

伐竹为桥结构同,褰裳不涉往来通。fá zhú wèi qiáo jié gòu tóng,qiān shang bù shè wǎng lái tōng。
天寒白鹤归华表,日落青龙见水中。tiān hán bái hè guī huá biǎo,rì luò qīng lóng jiàn shuǐ zhōng。
顾我老非题柱客,知君才是济川功。gù wǒ lǎo fēi tí zhù kè,zhī jūn cái shì jì chuān gōng。
合欢却笑千年事,驱石何时到海东。hé huān què xiào qiān nián shì,qū shí hé shí dào hǎi dōng。

野人送朱樱

杜甫

西蜀樱桃也自红,野人相赠满筠笼。xī shǔ yīng táo yě zì hóng,yě rén xiāng zèng mǎn yún lóng。
数回细写愁仍破,万颗匀圆讶许同。shù huí xì xiě chóu réng pò,wàn kē yún yuán yà xǔ tóng。
忆昨赐沾门下省,退朝擎出大明宫。yì zuó cì zhān mén xià shěng,tuì cháo qíng chū dà míng gōng。
金盘玉箸无消息,此日尝新任转蓬。jīn pán yù zhù wú xiāo xī,cǐ rì cháng xīn rèn zhuǎn péng。

题桃树

杜甫

小径升堂旧不斜,五株桃树亦从遮。xiǎo jìng shēng táng jiù bù xié,wǔ zhū táo shù yì cóng zhē。
高秋总喂贫人实,来岁还舒满眼花。gāo qiū zǒng wèi pín rén shí,lái suì hái shū mǎn yǎn huā。
帘户每宜通乳燕,儿童莫信打慈鸦。lián hù měi yí tōng rǔ yàn,ér tóng mò xìn dǎ cí yā。
寡妻群盗非今日,天下车书正一家。guǎ qī qún dào fēi jīn rì,tiān xià chē shū zhèng yī jiā。

严中丞枉驾见过

杜甫

元戎小队出郊坰,问柳寻花到野亭。yuán róng xiǎo duì chū jiāo jiōng,wèn liǔ xún huā dào yě tíng。
川合东西瞻使节,地分南北任流萍。chuān hé dōng xī zhān shǐ jié,dì fēn nán běi rèn liú píng。
扁舟不独如张翰,白帽还应似管宁。biǎn zhōu bù dú rú zhāng hàn,bái mào hái yīng shì guǎn níng。
寂寞江天云雾里,何人道有少微星。jì mò jiāng tiān yún wù lǐ,hé rén dào yǒu shǎo wēi xīng。

野望

杜甫

西山白雪三年戍,南浦清江万里桥。xī shān bái xuě sān nián shù,nán pǔ qīng jiāng wàn lǐ qiáo。
海内风尘诸弟隔,天涯涕泪一身遥。hǎi nèi fēng chén zhū dì gé,tiān yá tì lèi yī shēn yáo。
唯将迟暮供多病,未有涓埃答圣朝。wéi jiāng chí mù gōng duō bìng,wèi yǒu juān āi dá shèng cháo。
跨马出郊时极目,不堪人事日萧条。kuà mǎ chū jiāo shí jí mù,bù kān rén shì rì xiāo tiáo。

奉酬严公寄题野亭之作

杜甫

拾遗曾奏数行书,懒性从来水竹居。shí yí céng zòu shù xíng shū,lǎn xìng cóng lái shuǐ zhú jū。
奉引滥骑沙苑马,幽栖真钓锦江鱼。fèng yǐn làn qí shā yuàn mǎ,yōu qī zhēn diào jǐn jiāng yú。
谢安不倦登临费,阮籍焉知礼法疏。xiè ān bù juàn dēng lín fèi,ruǎn jí yān zhī lǐ fǎ shū。
枉沐旌麾出城府,草茅无径欲教锄。wǎng mù jīng huī chū chéng fǔ,cǎo máo wú jìng yù jiào chú。

严公仲夏枉驾草堂兼携酒馔

杜甫

竹里行厨洗玉盘,花边立马簇金鞍。zhú lǐ xíng chú xǐ yù pán,huā biān lì mǎ cù jīn ān。
非关使者徵求急,自识将军礼数宽。fēi guān shǐ zhě zhēng qiú jí,zì shí jiāng jūn lǐ shù kuān。
百年地辟柴门迥,五月江深草阁寒。bǎi nián dì pì chái mén jiǒng,wǔ yuè jiāng shēn cǎo gé hán。
看弄渔舟移白日,老农何有罄交欢。kàn nòng yú zhōu yí bái rì,lǎo nóng hé yǒu qìng jiāo huān。

秋尽

杜甫

秋尽东行且未回,茅斋寄在少城隈。qiū jǐn dōng xíng qiě wèi huí,máo zhāi jì zài shǎo chéng wēi。
篱边老却陶潜菊,江上徒逢袁绍杯。lí biān lǎo què táo qián jú,jiāng shàng tú féng yuán shào bēi。
雪岭独看西日落,剑门犹阻北人来。xuě lǐng dú kàn xī rì luò,jiàn mén yóu zǔ běi rén lái。
不辞万里长为客,怀抱何时得好开。bù cí wàn lǐ zhǎng wèi kè,huái bào hé shí dé hǎo kāi。

野望

杜甫

金华山北涪水西,仲冬风日始凄凄。jīn huá shān běi fú shuǐ xī,zhòng dōng fēng rì shǐ qī qī。
山连越巂蟠三蜀,水散巴渝下五溪。shān lián yuè guī pán sān shǔ,shuǐ sàn bā yú xià wǔ xī。
独鹤不知何事舞,饥乌似欲向人啼。dú hè bù zhī hé shì wǔ,jī wū shì yù xiàng rén tí。
射洪春酒寒仍绿,目极伤神谁为携。shè hóng chūn jiǔ hán réng lǜ,mù jí shāng shén shuí wèi xié。

送路六侍御入朝

杜甫

童稚情亲四十年,中间消息两茫然。tóng zhì qíng qīn sì shí nián,zhōng jiān xiāo xī liǎng máng rán。
更为后会知何地,忽漫相逢是别筵。gèng wèi hòu huì zhī hé dì,hū màn xiāng féng shì bié yán。
不分桃花红胜锦,生憎柳絮白于绵。bù fēn táo huā hóng shèng jǐn,shēng zēng liǔ xù bái yú mián。
剑南春色还无赖,触忤愁人到酒边。jiàn nán chūn sè hái wú lài,chù wǔ chóu rén dào jiǔ biān。

涪城县香积寺官阁

杜甫

寺下春江深不流,山腰官阁迥添愁。sì xià chūn jiāng shēn bù liú,shān yāo guān gé jiǒng tiān chóu。
含风翠壁孤云细,背日丹枫万木稠。hán fēng cuì bì gū yún xì,bèi rì dān fēng wàn mù chóu。
小院回廊春寂寂,浴凫飞鹭晚悠悠。xiǎo yuàn huí láng chūn jì jì,yù fú fēi lù wǎn yōu yōu。
诸天合在藤萝外,昏黑应须到上头。zhū tiān hé zài téng luó wài,hūn hēi yīng xū dào shàng tóu。