古诗词

舒岳祥

樟树

舒岳祥

樛枝平地虬龙走,高干半空风雨寒。jiū zhī píng dì qiú lóng zǒu,gāo gàn bàn kōng fēng yǔ hán。
春来片片流红叶,谁与题诗放下滩。chūn lái piàn piàn liú hóng yè,shuí yǔ tí shī fàng xià tān。

遣兴三绝

舒岳祥

小小茅斋傍茂林,朝朝暮暮有鸣禽。xiǎo xiǎo máo zhāi bàng mào lín,cháo cháo mù mù yǒu míng qín。
道人心事无憎爱,终夜闻枭也好音。dào rén xīn shì wú zēng ài,zhōng yè wén xiāo yě hǎo yīn。

遣兴三绝

舒岳祥

读书未尽老骎骎,更把残编往复寻。dú shū wèi jǐn lǎo qīn qīn,gèng bǎ cán biān wǎng fù xún。
六籍精微心已耗,只将韩杜了光阴。liù jí jīng wēi xīn yǐ hào,zhǐ jiāng hán dù le guāng yīn。

遣兴三绝

舒岳祥

老怀忽忽如中酒,短发萧萧不受簪。lǎo huái hū hū rú zhōng jiǔ,duǎn fā xiāo xiāo bù shòu zān。
四壁应闻长叹息,何人知我此时心。sì bì yīng wén zhǎng tàn xī,hé rén zhī wǒ cǐ shí xīn。

晚出

舒岳祥

数树远烟藏枣栗,半村疏雨下牛羊。shù shù yuǎn yān cáng zǎo lì,bàn cūn shū yǔ xià niú yáng。
诗人过眼助成句,吟罢不知归路长。shī rén guò yǎn zhù chéng jù,yín bà bù zhī guī lù zhǎng。

老儒不用忧歌

舒岳祥

衡石程书括户口,头会箕敛生干戈。héng shí chéng shū kuò hù kǒu,tóu huì jī liǎn shēng gàn gē。
老儒不用忧此事,苋羹麦饭醉且歌。lǎo rú bù yòng yōu cǐ shì,xiàn gēng mài fàn zuì qiě gē。

和用之题剡雪

舒岳祥

鲈鱼未上夜潮回,吹笛蓬窗古岸隈。lú yú wèi shàng yè cháo huí,chuī dí péng chuāng gǔ àn wēi。
谁遣戴公山上住,两回牵帅子猷来。shuí qiǎn dài gōng shān shàng zhù,liǎng huí qiān shuài zi yóu lái。

和用之题剡雪

舒岳祥

两岸青山一水流,蓑衣不著雪为裘。liǎng àn qīng shān yī shuǐ liú,suō yī bù zhù xuě wèi qiú。
安道只应深树里,青山不见便回舟。ān dào zhǐ yīng shēn shù lǐ,qīng shān bù jiàn biàn huí zhōu。

梦觉见雪

舒岳祥

青山白发最宜看,点缀斓斑着意难。qīng shān bái fā zuì yí kàn,diǎn zhuì lán bān zhe yì nán。
巧付小园浑未了,东风急处又吹残。qiǎo fù xiǎo yuán hún wèi le,dōng fēng jí chù yòu chuī cán。

晨起嚼雪老齿生冰亦一快事

舒岳祥

布衾温燠似春晴,睡足窗前一鸟鸣。bù qīn wēn yù shì chūn qíng,shuì zú chuāng qián yī niǎo míng。
起挽梅梢拈雪嚼,五行谁带许多清。qǐ wǎn méi shāo niān xuě jué,wǔ xíng shuí dài xǔ duō qīng。

近峰晴雪

舒岳祥

小楼周匝玉屏开,木落林峦入座来。xiǎo lóu zhōu zā yù píng kāi,mù luò lín luán rù zuò lái。
欲唤老关商略此,两峰高并致佳哉。yù huàn lǎo guān shāng lüè cǐ,liǎng fēng gāo bìng zhì jiā zāi。

日暮雪将作扫门待之

舒岳祥

冻鸦胶树水云迷,雀语相邀作早栖。dòng yā jiāo shù shuǐ yún mí,què yǔ xiāng yāo zuò zǎo qī。
净扫门庭延雪集,可容圭璧委尘泥。jìng sǎo mén tíng yán xuě jí,kě róng guī bì wěi chén ní。

日暮雪将作扫门待之

舒岳祥

夜静秋清月朗天,时时霜鹤唳芝田。yè jìng qiū qīng yuè lǎng tiān,shí shí shuāng hè lì zhī tián。
筑台正与仙人约,少驻人间五百年。zhù tái zhèng yǔ xiān rén yuē,shǎo zhù rén jiān wǔ bǎi nián。

老彭像

舒岳祥

篯铿自古寿称延,上下尧殷九百年。jiān kēng zì gǔ shòu chēng yán,shàng xià yáo yīn jiǔ bǎi nián。
自是周遮加谨畏,至今百忌历犹传。zì shì zhōu zhē jiā jǐn wèi,zhì jīn bǎi jì lì yóu chuán。

四皓像

舒岳祥

商山深处养灵根,白发昂藏满面春。shāng shān shēn chù yǎng líng gēn,bái fā áng cáng mǎn miàn chūn。
一出汉庭安汉嗣,颇疑倾得戚夫人。yī chū hàn tíng ān hàn sì,pǒ yí qīng dé qī fū rén。

大横屏

舒岳祥

燖鹅急雪洒斑斑,叠嶂层峦浩渺间。xún é jí xuě sǎ bān bān,dié zhàng céng luán hào miǎo jiān。
拳鹭失巢无倚著,却随蓬背下江湾。quán lù shī cháo wú yǐ zhù,què suí péng bèi xià jiāng wān。

成石屏诗后枕上再赋

舒岳祥

十年欲作石屏题,覃思冥蒙意转迷。shí nián yù zuò shí píng tí,tán sī míng méng yì zhuǎn mí。
枕上呻吟翻了此,短篷秋雨宿浯溪。zhěn shàng shēn yín fān le cǐ,duǎn péng qiū yǔ sù wú xī。

冬日感怀

舒岳祥

四十年前不畏老,酒豪踏雪买梅花。sì shí nián qián bù wèi lǎo,jiǔ háo tà xuě mǎi méi huā。
如今七十愁年尽,远客匆匆梦到家。rú jīn qī shí chóu nián jǐn,yuǎn kè cōng cōng mèng dào jiā。

得正仲书相勉归乡作一绝复之

舒岳祥

老去无家天一方,安贫乐土羡刘郎。lǎo qù wú jiā tiān yī fāng,ān pín lè tǔ xiàn liú láng。
夜来一阵西风起,闻得山亭酒味香。yè lái yī zhèn xī fēng qǐ,wén dé shān tíng jiǔ wèi xiāng。

短檠

舒岳祥

昔年曾读退之诗,墙角短檠吁可悲。xī nián céng dú tuì zhī shī,qiáng jiǎo duǎn qíng xū kě bēi。
我有短檠元不弃,自悲双眼早昏眵。wǒ yǒu duǎn qíng yuán bù qì,zì bēi shuāng yǎn zǎo hūn chī。