古诗词

舒岳祥

十一月初三日插梅花古罍洗中因成四绝

舒岳祥

洛水湘娥剪晓冰,枝头五出幻飞霙。luò shuǐ xiāng é jiǎn xiǎo bīng,zhī tóu wǔ chū huàn fēi yīng。
夜来鹤踏高枝折,撒下阶前碎月明。yè lái hè tà gāo zhī zhé,sā xià jiē qián suì yuè míng。

和刘仙尉咏梅

舒岳祥

垂垂一树压疏篱,最爱崚嶒鹤膝枝。chuí chuí yī shù yā shū lí,zuì ài léng céng hè xī zhī。
只占岁寒花尽后,不争开早与开迟。zhǐ zhàn suì hán huā jǐn hòu,bù zhēng kāi zǎo yǔ kāi chí。

古铜炉

舒岳祥

殷彝周鼎几千年,土蚀苔封洗涤全。yīn yí zhōu dǐng jǐ qiān nián,tǔ shí tái fēng xǐ dí quán。
且与道人烧柏子,不须公子爇龙涎。qiě yǔ dào rén shāo bǎi zi,bù xū gōng zi ruò lóng xián。

即目

舒岳祥

藕梢菱蔓织横塘,属玉鵁鶄度渺茫。ǒu shāo líng màn zhī héng táng,shǔ yù jiāo jīng dù miǎo máng。
可怪插秧青雨里,暮寒清切水栀香。kě guài chā yāng qīng yǔ lǐ,mù hán qīng qiè shuǐ zhī xiāng。

槠树

舒岳祥

凌轹风霜四十围,白猿不上最高枝。líng lì fēng shuāng sì shí wéi,bái yuán bù shàng zuì gāo zhī。
明堂未构材何用,抛掷玄珠满地皮。míng táng wèi gòu cái hé yòng,pāo zhì xuán zhū mǎn dì pí。

咏龙

舒岳祥

曾见老人潭上坐,忽然不见石泓深。céng jiàn lǎo rén tán shàng zuò,hū rán bù jiàn shí hóng shēn。
至今月白风清夜,潭底时闻似笛吟。zhì jīn yuè bái fēng qīng yè,tán dǐ shí wén shì dí yín。

戏咏玉簪花金线草二物

舒岳祥

金线草头蜂展翅,玉簪花颔鹭生儿。jīn xiàn cǎo tóu fēng zhǎn chì,yù zān huā hàn lù shēng ér。
窗前野草皆天巧,也有闲人为赋诗。chuāng qián yě cǎo jiē tiān qiǎo,yě yǒu xián rén wèi fù shī。

即事

舒岳祥

二月东风始见梅,山童折得数枝来。èr yuè dōng fēng shǐ jiàn méi,shān tóng zhé dé shù zhī lái。
铜瓶棐几修清供,香鼎中间易卷开。tóng píng fěi jǐ xiū qīng gōng,xiāng dǐng zhōng jiān yì juǎn kāi。

小春闻提壶鸟戏成

舒岳祥

越鸟忧兄行不得,蜀禽劝客不如归。yuè niǎo yōu xiōng xíng bù dé,shǔ qín quàn kè bù rú guī。
何如听此提壶语,美酒沽来总息机。hé rú tīng cǐ tí hú yǔ,měi jiǔ gū lái zǒng xī jī。

谷口

舒岳祥

万朵千枝满谷中,含成谷口是墙东。wàn duǒ qiān zhī mǎn gǔ zhōng,hán chéng gǔ kǒu shì qiáng dōng。
先生老向花中坐,莫放东风落晚红。xiān shēng lǎo xiàng huā zhōng zuò,mò fàng dōng fēng luò wǎn hóng。

闻霰

舒岳祥

卷幔江湖二十年,青山兀坐学枯禅。juǎn màn jiāng hú èr shí nián,qīng shān wù zuò xué kū chán。
夜来雪急敲窗纸,忽忆吴江听此眠。yè lái xuě jí qiāo chuāng zhǐ,hū yì wú jiāng tīng cǐ mián。

冬夜雪月交光忆少年见此烧烛观梅为之怅绝

舒岳祥

衰病难禁月色寒,何人更倚雪中栏。shuāi bìng nán jìn yuè sè hán,hé rén gèng yǐ xuě zhōng lán。
少年妙事今浑忘,折得梅花小阁看。shǎo nián miào shì jīn hún wàng,zhé dé méi huā xiǎo gé kàn。

题杏花翠羽

舒岳祥

物色春来多入画,赵昌片幅落吾家。wù sè chūn lái duō rù huà,zhào chāng piàn fú luò wú jiā。
翠禽欲起还休去,可是多情为杏花。cuì qín yù qǐ hái xiū qù,kě shì duō qíng wèi xìng huā。

元夕龟藏夜坐

舒岳祥

冷火寒斋酒一樽,黄柑分遗及诸孙。lěng huǒ hán zhāi jiǔ yī zūn,huáng gān fēn yí jí zhū sūn。
菜园罗帛灯千眼,说着承平暗断魂。cài yuán luó bó dēng qiān yǎn,shuō zhe chéng píng àn duàn hún。

花隐

舒岳祥

谁识菊为花隐逸,陶潜以后有濂翁。shuí shí jú wèi huā yǐn yì,táo qián yǐ hòu yǒu lián wēng。
落花别有尧夫爱,此意与濂同不同。luò huā bié yǒu yáo fū ài,cǐ yì yǔ lián tóng bù tóng。

中秋风雨夜深见淡月起酌一杯

舒岳祥

风卷浮云去复来,月明惨澹半帘开。fēng juǎn fú yún qù fù lái,yuè míng cǎn dàn bàn lián kāi。
人生乐事不可料,万壑千岩共一杯。rén shēng lè shì bù kě liào,wàn hè qiān yán gòng yī bēi。

虞美人草

舒岳祥

楚妆不入汉王宫,宠爱如花悟色空。chǔ zhuāng bù rù hàn wáng gōng,chǒng ài rú huā wù sè kōng。
世上女儿休笑我,当年曾伴拔山雄。shì shàng nǚ ér xiū xiào wǒ,dāng nián céng bàn bá shān xióng。

借居夜闻水声

舒岳祥

寒水泠泠出洞来,月明静听转清哀。hán shuǐ líng líng chū dòng lái,yuè míng jìng tīng zhuǎn qīng āi。
无人与入琴丝写,流下前溪漾落梅。wú rén yǔ rù qín sī xiě,liú xià qián xī yàng luò méi。

移苇

舒岳祥

洗箨移来栗玉乾,翠禽相顾自依然。xǐ tuò yí lái lì yù qián,cuì qín xiāng gù zì yī rán。
从今风雨西窗外,更忆吴江泊钓船。cóng jīn fēng yǔ xī chuāng wài,gèng yì wú jiāng pō diào chuán。

老猿

舒岳祥

一笑已霜千丈发,三声应断九回肠。yī xiào yǐ shuāng qiān zhàng fā,sān shēng yīng duàn jiǔ huí cháng。
巴陵月暝林峦惨,巫峡江空道路长。bā líng yuè míng lín luán cǎn,wū xiá jiāng kōng dào lù zhǎng。