古诗词

舒岳祥

梦成

舒岳祥

山棠红白间青林,上有和鸣百啭禽。shān táng hóng bái jiān qīng lín,shàng yǒu hé míng bǎi zhuàn qín。
一阵晚风吹曀去,又寻桃杏说春心。yī zhèn wǎn fēng chuī yì qù,yòu xún táo xìng shuō chūn xīn。

二十五日晚西窗坐睡梦美人出纨扇索题为题一绝既觉则童子已明烛矣忘其上三句足成此篇

舒岳祥

皎皎琼华了不疑,绿窗团扇索题诗。jiǎo jiǎo qióng huá le bù yí,lǜ chuāng tuán shàn suǒ tí shī。
风流自是天生句,燕子梨花恰并时。fēng liú zì shì tiān shēng jù,yàn zi lí huā qià bìng shí。

纪梦

舒岳祥

纚纚桃花万树红,径回无复辨西东。lí lí táo huā wàn shù hóng,jìng huí wú fù biàn xī dōng。
人间何处春风好,若欲逃秦入梦中。rén jiān hé chù chūn fēng hǎo,ruò yù táo qín rù mèng zhōng。

伯夷

舒岳祥

四海归周莫不臣,首阳山下饿夫身。sì hǎi guī zhōu mò bù chén,shǒu yáng shān xià è fū shēn。
清风万古何曾死,愧死当时食粟人。qīng fēng wàn gǔ hé céng sǐ,kuì sǐ dāng shí shí sù rén。

春晚还致庵

舒岳祥

乱后还山喜复哀,旧书亡失等秦灰。luàn hòu hái shān xǐ fù āi,jiù shū wáng shī děng qín huī。
翛然山径花吹尽,蚕豆青梅荐一杯。xiāo rán shān jìng huā chuī jǐn,cán dòu qīng méi jiàn yī bēi。

蕉径小立

舒岳祥

昼夜中分凉燠平,裁新熨故体轻清。zhòu yè zhōng fēn liáng yù píng,cái xīn yùn gù tǐ qīng qīng。
无端挠乱成多事,刚种芭蕉作雨声。wú duān náo luàn chéng duō shì,gāng zhǒng bā jiāo zuò yǔ shēng。

二月初三日曝睡

舒岳祥

山茶花白野棠红,谇语纷纷雀闹丛。shān chá huā bái yě táng hóng,suì yǔ fēn fēn què nào cóng。
眼暗耳聋墙角睡,真成老退一田翁。yǎn àn ěr lóng qiáng jiǎo shuì,zhēn chéng lǎo tuì yī tián wēng。

去春达善分碧桃移植篆畦今春已作蕊达善前有见过之约偶立花下口占寄之

舒岳祥

春衫露染玉肌寒,来自于阗植小园。chūn shān lù rǎn yù jī hán,lái zì yú tián zhí xiǎo yuán。
欲寄平安无好句,不如来此共凭栏。yù jì píng ān wú hǎo jù,bù rú lái cǐ gòng píng lán。

去春达善分碧桃移植篆畦今春已作蕊达善前有见过之约偶立花下口占寄之

舒岳祥

前年花在玉堂日,偶和成编竞出奇。qián nián huā zài yù táng rì,ǒu hé chéng biān jìng chū qí。
今日篆畦同寂寞,碧桃无语我无诗。jīn rì zhuàn qí tóng jì mò,bì táo wú yǔ wǒ wú shī。

老猎

舒岳祥

少壮登山脚似飞,张弓安肯拟狐狸。shǎo zhuàng dēng shān jiǎo shì fēi,zhāng gōng ān kěn nǐ hú lí。
老来犹向儿孙话,话著南山射虎时。lǎo lái yóu xiàng ér sūn huà,huà zhù nán shān shè hǔ shí。

即事

舒岳祥

渔翁一叶舞波澜,不及牛童自在眠。yú wēng yī yè wǔ bō lán,bù jí niú tóng zì zài mián。
短笛数声烟草晚,柴门疏柳小星悬。duǎn dí shù shēng yān cǎo wǎn,chái mén shū liǔ xiǎo xīng xuán。

牡丹

舒岳祥

九枝初拆御袍红,艳质煌煌日正中。jiǔ zhī chū chāi yù páo hóng,yàn zhì huáng huáng rì zhèng zhōng。
曾对集英瞻衮冕,孤臣洒泪立东风。céng duì jí yīng zhān gǔn miǎn,gū chén sǎ lèi lì dōng fēng。

老棕

舒岳祥

马鬉频剪新心吐,凤翅初开劲叶森。mǎ zōng pín jiǎn xīn xīn tǔ,fèng chì chū kāi jìn yè sēn。
更有木鱼三百尾,山僧锅里煮黄金。gèng yǒu mù yú sān bǎi wěi,shān sēng guō lǐ zhǔ huáng jīn。

芰荷洲

舒岳祥

绿垤霞川濯锦香,何人著屐上溪航。lǜ dié xiá chuān zhuó jǐn xiāng,hé rén zhù jī shàng xī háng。
数声疏雨鸣荷叶,两岸清蛙报水凉。shù shēng shū yǔ míng hé yè,liǎng àn qīng wā bào shuǐ liáng。

啼乌词

舒岳祥

月明双影带霜栖,长忆青梧玉井西。yuè míng shuāng yǐng dài shuāng qī,zhǎng yì qīng wú yù jǐng xī。
前度碧窗惊晓梦,女奴驱遣莫教啼。qián dù bì chuāng jīng xiǎo mèng,nǚ nú qū qiǎn mò jiào tí。

十五日雨后微月遗安堂前有栀花一枝适开折为佛供此夜清寒

舒岳祥

雨足清寒月色微,风将幽磬落柴扉。yǔ zú qīng hán yuè sè wēi,fēng jiāng yōu qìng luò chái fēi。
一瓶薝卜修清供,童子岩腰取水归。yī píng zhān bo xiū qīng gōng,tóng zi yán yāo qǔ shuǐ guī。

西洞宿云

舒岳祥

悠然岸帻看云归,出处无心也太奇。yōu rán àn zé kàn yún guī,chū chù wú xīn yě tài qí。
未是为霖苏旱日,出山不似宿岩时。wèi shì wèi lín sū hàn rì,chū shān bù shì sù yán shí。

十一月初三日插梅花古罍洗中因成四绝

舒岳祥

半映寒溪半映山,不妨朱户借清闲。bàn yìng hán xī bàn yìng shān,bù fáng zhū hù jiè qīng xián。
诗人带得渠风味,也有香名满世间。shī rén dài dé qú fēng wèi,yě yǒu xiāng míng mǎn shì jiān。

十一月初三日插梅花古罍洗中因成四绝

舒岳祥

正是江村欲雪时,柴门修竹见横枝。zhèng shì jiāng cūn yù xuě shí,chái mén xiū zhú jiàn héng zhī。
谁知句里生香处,只许疏帘半面窥。shuí zhī jù lǐ shēng xiāng chù,zhǐ xǔ shū lián bàn miàn kuī。

十一月初三日插梅花古罍洗中因成四绝

舒岳祥

雪中点缀精神好,月下横陈骨格真。xuě zhōng diǎn zhuì jīng shén hǎo,yuè xià héng chén gǔ gé zhēn。
更有风烟生别恨,隔帘遥望李夫人。gèng yǒu fēng yān shēng bié hèn,gé lián yáo wàng lǐ fū rén。