古诗词

赠李支使

方干

药成平地是寥天,三十人中最少年。yào chéng píng dì shì liáo tiān,sān shí rén zhōng zuì shǎo nián。
白雪振声来辇下,青云开路到床前。bái xuě zhèn shēng lái niǎn xià,qīng yún kāi lù dào chuáng qián。
公卿位近应翘足,荀宋才微可拍肩。gōng qīng wèi jìn yīng qiào zú,xún sòng cái wēi kě pāi jiān。
一等孔门为弟子,愚儒独自赋归田。yī děng kǒng mén wèi dì zi,yú rú dú zì fù guī tián。

卢卓

方干

常闻画石不画水,画水至难君得名。cháng wén huà shí bù huà shuǐ,huà shuǐ zhì nán jūn dé míng。
海色未将蓝汁染,笔锋犹傍墨花行。hǎi sè wèi jiāng lán zhī rǎn,bǐ fēng yóu bàng mò huā xíng。
散吞高下应无岸,斜蹙东南势欲倾。sàn tūn gāo xià yīng wú àn,xié cù dōng nán shì yù qīng。
坐久神迷不能决,却疑身在小蓬瀛。zuò jiǔ shén mí bù néng jué,què yí shēn zài xiǎo péng yíng。

废宅

方干

主人何处独裴回,流水自流花自开。zhǔ rén hé chù dú péi huí,liú shuǐ zì liú huā zì kāi。
若见故交皆散去,即应新燕不归来。ruò jiàn gù jiāo jiē sàn qù,jí yīng xīn yàn bù guī lái。
入门缭绕穿荒竹,坐石逡巡染绿苔。rù mén liáo rào chuān huāng zhú,zuò shí qūn xún rǎn lǜ tái。
应是曾经恶风雨,修桐半折损琴材。yīng shì céng jīng è fēng yǔ,xiū tóng bàn zhé sǔn qín cái。

题宝林山禅院

方干

山捧亭台郭绕山,遥盘苍翠到山巅。shān pěng tíng tái guō rào shān,yáo pán cāng cuì dào shān diān。
岩中古井虽通海,窟里阴云不上天。yán zhōng gǔ jǐng suī tōng hǎi,kū lǐ yīn yún bù shàng tiān。
罗列众星依木末,周回万室在檐前。luó liè zhòng xīng yī mù mò,zhōu huí wàn shì zài yán qián。
我来可要归禅老,一寸寒灰已达玄。wǒ lái kě yào guī chán lǎo,yī cùn hán huī yǐ dá xuán。

题越州

方干

清邃林亭指画开,幽岩别派像天台。qīng suì lín tíng zhǐ huà kāi,yōu yán bié pài xiàng tiān tái。
坐牵蕉叶题诗句,醉触藤花落酒杯。zuò qiān jiāo yè tí shī jù,zuì chù téng huā luò jiǔ bēi。
白鸟不归山里去,红鳞多自镜中来。bái niǎo bù guī shān lǐ qù,hóng lín duō zì jìng zhōng lái。
终年此地为吟伴,早起寻君薄暮回。zhōng nián cǐ dì wèi yín bàn,zǎo qǐ xún jūn báo mù huí。

题龟山穆上人院

方干

修持百法过半百,日往月来心更坚。xiū chí bǎi fǎ guò bàn bǎi,rì wǎng yuè lái xīn gèng jiān。
床上水云随坐夏,林西山月伴行禅。chuáng shàng shuǐ yún suí zuò xià,lín xī shān yuè bàn xíng chán。
寒蜩远韵来窗里,白鸟斜行起砌边。hán tiáo yuǎn yùn lái chuāng lǐ,bái niǎo xié xíng qǐ qì biān。
我爱寻师师访我,只应寻访是因缘。wǒ ài xún shī shī fǎng wǒ,zhǐ yīng xún fǎng shì yīn yuán。

赠美人四首

方干

直缘多艺用心劳,心路玲珑格调高。zhí yuán duō yì yòng xīn láo,xīn lù líng lóng gé diào gāo。
舞袖低徊真蛱蝶,朱唇深浅假樱桃。wǔ xiù dī huái zhēn jiá dié,zhū chún shēn qiǎn jiǎ yīng táo。
粉胸半掩疑晴雪,醉眼斜回小样刀。fěn xiōng bàn yǎn yí qíng xuě,zuì yǎn xié huí xiǎo yàng dāo。
才会雨云须别去,语惭不及琵琶槽。cái huì yǔ yún xū bié qù,yǔ cán bù jí pí pá cáo。

赠美人四首

方干

严冬忽作看花日,盛暑翻为见雪时。yán dōng hū zuò kàn huā rì,shèng shǔ fān wèi jiàn xuě shí。
坐上弄娇声不转,尊前掩笑意难知。zuò shàng nòng jiāo shēng bù zhuǎn,zūn qián yǎn xiào yì nán zhī。
含歌媚盼如桃叶,妙舞轻盈似柳枝。hán gē mèi pàn rú táo yè,miào wǔ qīng yíng shì liǔ zhī。
年几未多犹怯在,些些私语怕人疑。nián jǐ wèi duō yóu qiè zài,xiē xiē sī yǔ pà rén yí。

赠美人四首

方干

酒蕴天然自性灵,人间有艺总关情。jiǔ yùn tiān rán zì xìng líng,rén jiān yǒu yì zǒng guān qíng。
剥葱十指转筹疾,舞柳细腰随拍轻。bō cōng shí zhǐ zhuǎn chóu jí,wǔ liǔ xì yāo suí pāi qīng。
常恐胸前春雪释,惟愁座上庆云生。cháng kǒng xiōng qián chūn xuě shì,wéi chóu zuò shàng qìng yún shēng。
若教梅尉无仙骨,争得仙娥驻玉京。ruò jiào méi wèi wú xiān gǔ,zhēng dé xiān é zhù yù jīng。

赠美人四首

方干

昔日仙人今玉人,深冬相见亦如春。xī rì xiān rén jīn yù rén,shēn dōng xiāng jiàn yì rú chūn。
倍酬金价微含笑,才发歌声早动尘。bèi chóu jīn jià wēi hán xiào,cái fā gē shēng zǎo dòng chén。
昔岁曾为萧史伴,今朝应作宋家邻。xī suì céng wèi xiāo shǐ bàn,jīn cháo yīng zuò sòng jiā lín。
百年别后知谁在,须遣丹青画取真。bǎi nián bié hòu zhī shuí zài,xū qiǎn dān qīng huà qǔ zhēn。

听段处士弹琴

方干

几年调弄七条丝,元化分功十指知。jǐ nián diào nòng qī tiáo sī,yuán huà fēn gōng shí zhǐ zhī。
泉迸幽音离石底,松含细韵在霜枝。quán bèng yōu yīn lí shí dǐ,sōng hán xì yùn zài shuāng zhī。
窗中顾兔初圆夜,竹上寒蝉尽散时。chuāng zhōng gù tù chū yuán yè,zhú shàng hán chán jǐn sàn shí。
唯有此时心更静,声声可作后人师。wéi yǒu cǐ shí xīn gèng jìng,shēng shēng kě zuò hòu rén shī。

初归镜中寄陈端公

方干

去岁离家今岁归,孤帆梦向鸟前飞。qù suì lí jiā jīn suì guī,gū fān mèng xiàng niǎo qián fēi。
必知芦笋侵沙井,兼被藤花占石矶。bì zhī lú sǔn qīn shā jǐng,jiān bèi téng huā zhàn shí jī。
云岛采茶常失路,雪龛中酒不关扉。yún dǎo cǎi chá cháng shī lù,xuě kān zhōng jiǔ bù guān fēi。
故交若问逍遥事,玄冕何曾胜苇衣。gù jiāo ruò wèn xiāo yáo shì,xuán miǎn hé céng shèng wěi yī。

再题龙泉寺上方

方干

牛斗正齐群木末,鸟行横截众山腰。niú dòu zhèng qí qún mù mò,niǎo xíng héng jié zhòng shān yāo。
路盘砌下兼穿竹,井在岩头亦统潮。lù pán qì xià jiān chuān zhú,jǐng zài yán tóu yì tǒng cháo。
海岸四更看日出,石房三月任花烧。hǎi àn sì gèng kàn rì chū,shí fáng sān yuè rèn huā shāo。
未能割得繁华去,难向此中甘寂寥。wèi néng gē dé fán huá qù,nán xiàng cǐ zhōng gān jì liáo。

于秀才小池

方干

一泓潋滟复澄明,半日功夫斸小庭。yī hóng liàn yàn fù chéng míng,bàn rì gōng fū zhǔ xiǎo tíng。
占地未过四五尺,浸天唯入两三星。zhàn dì wèi guò sì wǔ chǐ,jìn tiān wéi rù liǎng sān xīng。
鹢舟草际浮霜叶,渔火沙边驻小萤。yì zhōu cǎo jì fú shuāng yè,yú huǒ shā biān zhù xiǎo yíng。
才见规模识方寸,知君立意象沧溟。cái jiàn guī mó shí fāng cùn,zhī jūn lì yì xiàng cāng míng。

叙钱塘异胜

方干

暖景融融寒景清,越台风送晓钟声。nuǎn jǐng róng róng hán jǐng qīng,yuè tái fēng sòng xiǎo zhōng shēng。
四郊远火烧烟月,一道惊波撼郡城。sì jiāo yuǎn huǒ shāo yān yuè,yī dào jīng bō hàn jùn chéng。
夜雪未知东岸绿,春风犹放半江晴。yè xuě wèi zhī dōng àn lǜ,chūn fēng yóu fàng bàn jiāng qíng。
谢公吟处依稀在,千古无人继盛名。xiè gōng yín chù yī xī zài,qiān gǔ wú rén jì shèng míng。

赠中岩王处士

方干

垂杨袅袅草芊芊,气象清深似洞天。chuí yáng niǎo niǎo cǎo qiān qiān,qì xiàng qīng shēn shì dòng tiān。
援笔便成鹦鹉赋,洗花须用桔槔泉。yuán bǐ biàn chéng yīng wǔ fù,xǐ huā xū yòng jú gāo quán。
商于避世堪同日,渭曲逢时必有年。shāng yú bì shì kān tóng rì,wèi qū féng shí bì yǒu nián。
直恐刚肠闲未得,醉吟争奈被才牵。zhí kǒng gāng cháng xián wèi dé,zuì yín zhēng nài bèi cái qiān。

初归故里献侯郎中

方干

常思旧里欲归难,已作归心即自宽。cháng sī jiù lǐ yù guī nán,yǐ zuò guī xīn jí zì kuān。
此日早知无爵位,当时便合把渔竿。cǐ rì zǎo zhī wú jué wèi,dāng shí biàn hé bǎ yú gān。
朝昏入闰春将逼,城邑多山夏却寒。cháo hūn rù rùn chūn jiāng bī,chéng yì duō shān xià què hán。
不是幽愚望荣忝,君侯异礼亦何安。bù shì yōu yú wàng róng tiǎn,jūn hóu yì lǐ yì hé ān。

归睦州中路寄侯郎中

方干

颜巷萧条知命后,膺门感激受恩初。yán xiàng xiāo tiáo zhī mìng hòu,yīng mén gǎn jī shòu ēn chū。
却容鹤发还蜗舍,犹梦渔竿从隼旟。què róng hè fā hái wō shě,yóu mèng yú gān cóng sǔn yú。
新定暮云吞故国,会稽春草入贫居。xīn dìng mù yún tūn gù guó,huì jī chūn cǎo rù pín jū。
乡中自古为儒者,谁得公侯降尺书。xiāng zhōng zì gǔ wèi rú zhě,shuí dé gōng hóu jiàng chǐ shū。

题报恩寺上方

方干

来来先上上方看,眼界无穷世界宽。lái lái xiān shàng shàng fāng kàn,yǎn jiè wú qióng shì jiè kuān。
岩溜喷空晴似雨,林萝碍日夏多寒。yán liū pēn kōng qíng shì yǔ,lín luó ài rì xià duō hán。
众山迢递皆相叠,一路高低不记盘。zhòng shān tiáo dì jiē xiāng dié,yī lù gāo dī bù jì pán。
清峭关心惜归去,他时梦到亦难判。qīng qiào guān xīn xī guī qù,tā shí mèng dào yì nán pàn。

送永嘉王令

方干

定拟孜孜化海边,须判素发侮流年。dìng nǐ zī zī huà hǎi biān,xū pàn sù fā wǔ liú nián。
波涛不应双溪水,分野长如二月天。bō tāo bù yīng shuāng xī shuǐ,fēn yě zhǎng rú èr yuè tiān。
浮客若容开荻地,钓翁应免税苔田。fú kè ruò róng kāi dí dì,diào wēng yīng miǎn shuì tái tián。
前贤未必全堪学,莫读当时归去篇。qián xián wèi bì quán kān xué,mò dú dāng shí guī qù piān。