古诗词

送永嘉王令

方干

虽展县图如到县,五程犹入缙云东。suī zhǎn xiàn tú rú dào xiàn,wǔ chéng yóu rù jìn yún dōng。
山间阁道盘岩底,海界孤峰在浪中。shān jiān gé dào pán yán dǐ,hǎi jiè gū fēng zài làng zhōng。
礼法未闻离汉制,土宜多说似吴风。lǐ fǎ wèi wén lí hàn zhì,tǔ yí duō shuō shì wú fēng。
字人若用非常术,唯要旬时便立功。zì rén ruò yòng fēi cháng shù,wéi yào xún shí biàn lì gōng。

盐官王长官新创瑞隐亭

方干

指画便分元化力,周回秀绝自清机。zhǐ huà biàn fēn yuán huà lì,zhōu huí xiù jué zì qīng jī。
孤云恋石寻常住,落絮萦风特地飞。gū yún liàn shí xún cháng zhù,luò xù yíng fēng tè dì fēi。
雏鸟啼花催酿酒,惊鱼溅水误沾衣。chú niǎo tí huā cuī niàng jiǔ,jīng yú jiàn shuǐ wù zhān yī。
明年秩满难将去,何似先教画取归。míng nián zhì mǎn nán jiāng qù,hé shì xiān jiào huà qǔ guī。

李户曹小妓天得善击越器以成曲章

方干

越器敲来曲调成,腕头匀滑自轻清。yuè qì qiāo lái qū diào chéng,wàn tóu yún huá zì qīng qīng。
随风摇曳有馀韵,测水浅深多泛声。suí fēng yáo yè yǒu yú yùn,cè shuǐ qiǎn shēn duō fàn shēng。
昼漏丁当相续滴,寒蝉计会一时鸣。zhòu lòu dīng dāng xiāng xù dī,hán chán jì huì yī shí míng。
若教进上梨园去,众乐无由更擅名。ruò jiào jìn shàng lí yuán qù,zhòng lè wú yóu gèng shàn míng。

岁晚言事寄乡中亲友

方干

急景苍茫昼若昏,夜风乾峭触前轩。jí jǐng cāng máng zhòu ruò hūn,yè fēng qián qiào chù qián xuān。
寒威半入龙蛇窟,暖气全归草树根。hán wēi bàn rù lóng shé kū,nuǎn qì quán guī cǎo shù gēn。
蜡烬凝来多碧焰,香醪滴处有冰痕。là jìn níng lái duō bì yàn,xiāng láo dī chù yǒu bīng hén。
尺书未达年应老,先被新春入故园。chǐ shū wèi dá nián yīng lǎo,xiān bèi xīn chūn rù gù yuán。

赠孙百篇

方干

御题百首思纵横,半日功夫举世名。yù tí bǎi shǒu sī zòng héng,bàn rì gōng fū jǔ shì míng。
羽翼便从吟处出,珠玑续向笔头生。yǔ yì biàn cóng yín chù chū,zhū jī xù xiàng bǐ tóu shēng。
莫嫌黄绶官资小,必料青云道路平。mò xián huáng shòu guān zī xiǎo,bì liào qīng yún dào lù píng。
才子风流复年少,无愁高卧不公卿。cái zi fēng liú fù nián shǎo,wú chóu gāo wò bù gōng qīng。

赠夏侯评事

方干

傍窥盛德与高节,缅想应无前后人。bàng kuī shèng dé yǔ gāo jié,miǎn xiǎng yīng wú qián hòu rén。
讲论参同深到骨,停腾姹女立成银。jiǎng lùn cān tóng shēn dào gǔ,tíng téng chà nǚ lì chéng yín。
棋功过却杨玄宝,易义精于梅子真。qí gōng guò què yáng xuán bǎo,yì yì jīng yú méi zi zhēn。
朱紫侯门犹不见,可知岐路有风尘。zhū zǐ hóu mén yóu bù jiàn,kě zhī qí lù yǒu fēng chén。

送郑端公

方干

圣主伫知宣室事,岂容才子滞长沙。shèng zhǔ zhù zhī xuān shì shì,qǐ róng cái zi zhì zhǎng shā。
随珠此去方酬德,赵璧当时误指瑕。suí zhū cǐ qù fāng chóu dé,zhào bì dāng shí wù zhǐ xiá。
骢马将离江浦月,绣衣却照禁中花。cōng mǎ jiāng lí jiāng pǔ yuè,xiù yī què zhào jìn zhōng huā。
应怜寂寞沧洲客,烟汉尘泥相去赊。yīng lián jì mò cāng zhōu kè,yān hàn chén ní xiāng qù shē。

题故人废宅二首

方干

举目凄凉入破门,鲛人一饭尚知恩。jǔ mù qī liáng rù pò mén,jiāo rén yī fàn shàng zhī ēn。
闲花旧识犹含笑,怪石无情更不言。xián huā jiù shí yóu hán xiào,guài shí wú qíng gèng bù yán。
樵叟和巢伐桃李,牧童兼草踏兰荪。qiáo sǒu hé cháo fá táo lǐ,mù tóng jiān cǎo tà lán sūn。
壶觞笑咏随风去,唯有声声蜀帝魂。hú shāng xiào yǒng suí fēng qù,wéi yǒu shēng shēng shǔ dì hún。

题故人废宅二首

方干

寒莎野树入荒庭,风雨萧萧不掩扃。hán shā yě shù rù huāng tíng,fēng yǔ xiāo xiāo bù yǎn jiōng。
旧径已知无孟竹,前溪应不浸荀星。jiù jìng yǐ zhī wú mèng zhú,qián xī yīng bù jìn xún xīng。
精灵消散归寥廓,功业传留在志铭。jīng líng xiāo sàn guī liáo kuò,gōng yè chuán liú zài zhì míng。
薄暮停车更悽怆,山阳邻笛若为听。báo mù tíng chē gèng qī chuàng,shān yáng lín dí ruò wèi tīng。

寄于少监

方干

修持清苦振佳声,众鸟那知一鹗情。xiū chí qīng kǔ zhèn jiā shēng,zhòng niǎo nà zhī yī è qíng。
蹑履三千皆后学,抟风九万即前程。niè lǚ sān qiān jiē hòu xué,tuán fēng jiǔ wàn jí qián chéng。
名将日月同时朽,身是山河应数生。míng jiāng rì yuè tóng shí xiǔ,shēn shì shān hé yīng shù shēng。
从此云泥更悬阔,渔翁不合见公卿。cóng cǐ yún ní gèng xuán kuò,yú wēng bù hé jiàn gōng qīng。

和剡县陈明府登县楼

方干

郭里人家如掌上,檐前树木映窗棂。guō lǐ rén jiā rú zhǎng shàng,yán qián shù mù yìng chuāng líng。
烟霞若接天台地,分野应侵婺女星。yān xiá ruò jiē tiān tái dì,fēn yě yīng qīn wù nǚ xīng。
驿路古今通北阙,仙溪日夜入东溟。yì lù gǔ jīn tōng běi quē,xiān xī rì yè rù dōng míng。
彩衣才子多吟啸,公退时时见画屏。cǎi yī cái zi duō yín xiào,gōng tuì shí shí jiàn huà píng。

项洙处士画水墨钓台

方干

画石画松无两般,犹嫌瀑布画声难。huà shí huà sōng wú liǎng bān,yóu xián pù bù huà shēng nán。
虽云智惠生灵府,要且功夫在笔端。suī yún zhì huì shēng líng fǔ,yào qiě gōng fū zài bǐ duān。
泼处便连阴洞黑,添来先向朽枝乾。pō chù biàn lián yīn dòng hēi,tiān lái xiān xiàng xiǔ zhī qián。
我家曾寄双台下,往往开图尽日看。wǒ jiā céng jì shuāng tái xià,wǎng wǎng kāi tú jǐn rì kàn。

赠天台叶尊师

方干

莫见平明离少室,须知薄暮入天台。mò jiàn píng míng lí shǎo shì,xū zhī báo mù rù tiān tái。
常时爱缩山川去,有夜自携星月来。cháng shí ài suō shān chuān qù,yǒu yè zì xié xīng yuè lái。
灵药不知何代得,古松应是长年栽。líng yào bù zhī hé dài dé,gǔ sōng yīng shì zhǎng nián zāi。
先生暗笑看棋者,半局棋边白发催。xiān shēng àn xiào kàn qí zhě,bàn jú qí biān bái fā cuī。

寄台州孙从事百篇

方干

圣世科名酬志业,仙州秀色助神机。shèng shì kē míng chóu zhì yè,xiān zhōu xiù sè zhù shén jī。
梅真入仕提雄笔,阮瑀从军著彩衣。méi zhēn rù shì tí xióng bǐ,ruǎn yǔ cóng jūn zhù cǎi yī。
昼寝不知山雪积,春游应趁夜潮归。zhòu qǐn bù zhī shān xuě jī,chūn yóu yīng chèn yè cháo guī。
相思莫讶音书晚,鸟去犹须叠日飞。xiāng sī mò yà yīn shū wǎn,niǎo qù yóu xū dié rì fēi。

送睦州侯郎中赴阙

方干

昔著政声闻国外,今留儒术化江东。xī zhù zhèng shēng wén guó wài,jīn liú rú shù huà jiāng dōng。
青云旧路归仙掖,白凤新词入圣聪。qīng yún jiù lù guī xiān yē,bái fèng xīn cí rù shèng cōng。
弦管未知银烛晓,旌旗已侍锦帆风。xián guǎn wèi zhī yín zhú xiǎo,jīng qí yǐ shì jǐn fān fēng。
郡人难议酬恩德,遍在三年礼遇中。jùn rén nán yì chóu ēn dé,biàn zài sān nián lǐ yù zhōng。

朱秀才庭际蔷薇

方干

绣难相似画难真,明媚鲜妍绝比伦。xiù nán xiāng shì huà nán zhēn,míng mèi xiān yán jué bǐ lún。
露压盘条方到地,风吹艳色欲烧春。lù yā pán tiáo fāng dào dì,fēng chuī yàn sè yù shāo chūn。
断霞转影侵西壁,浓麝分香入四邻。duàn xiá zhuǎn yǐng qīn xī bì,nóng shè fēn xiāng rù sì lín。
看取后时归故里,庭花应让锦衣新。kàn qǔ hòu shí guī gù lǐ,tíng huā yīng ràng jǐn yī xīn。

登龙瑞观北岩

方干

纵目下看浮世事,方知峭崿与天通。zòng mù xià kàn fú shì shì,fāng zhī qiào è yǔ tiān tōng。
湖边风力归帆上,岭顶云根在雪中。hú biān fēng lì guī fān shàng,lǐng dǐng yún gēn zài xuě zhōng。
促韵寒钟催落照,斜行白鸟入遥空。cù yùn hán zhōng cuī luò zhào,xié xíng bái niǎo rù yáo kōng。
前人去后后人至,今古异时登眺同。qián rén qù hòu hòu rén zhì,jīn gǔ yì shí dēng tiào tóng。

送婺州许录事

方干

之官便是还乡路,白日堂堂著锦衣。zhī guān biàn shì hái xiāng lù,bái rì táng táng zhù jǐn yī。
八咏遗风资逸兴,二溪寒色助清威。bā yǒng yí fēng zī yì xīng,èr xī hán sè zhù qīng wēi。
曙星没尽提纲去,暝角吹残锁印归。shǔ xīng méi jǐn tí gāng qù,míng jiǎo chuī cán suǒ yìn guī。
笑我中年更愚僻,醉醒多在钓渔矶。xiào wǒ zhōng nián gèng yú pì,zuì xǐng duō zài diào yú jī。

题龙泉寺绝顶

方干

未明先见海底日,良久远鸡方报晨。wèi míng xiān jiàn hǎi dǐ rì,liáng jiǔ yuǎn jī fāng bào chén。
古树含风长带雨,寒岩四月始知春。gǔ shù hán fēng zhǎng dài yǔ,hán yán sì yuè shǐ zhī chūn。
中天气爽星河近,下界时丰雷雨匀。zhōng tiān qì shuǎng xīng hé jìn,xià jiè shí fēng léi yǔ yún。
前后登临思无尽,年年改换去来人。qián hòu dēng lín sī wú jǐn,nián nián gǎi huàn qù lái rén。

赠上虞胡少府百篇

方干

求仙不在炼金丹,轻举由来别有门。qiú xiān bù zài liàn jīn dān,qīng jǔ yóu lái bié yǒu mén。
日晷未移三十刻,风骚已及四千言。rì guǐ wèi yí sān shí kè,fēng sāo yǐ jí sì qiān yán。
宏才尚遣居卑位,公道何曾雪至冤。hóng cái shàng qiǎn jū bēi wèi,gōng dào hé céng xuě zhì yuān。
敛板尘中无恨色,应缘利禄副晨昏。liǎn bǎn chén zhōng wú hèn sè,yīng yuán lì lù fù chén hūn。