古诗词

东山瀑布

方干

遥夜看来疑月照,平明失去被云迷。yáo yè kàn lái yí yuè zhào,píng míng shī qù bèi yún mí。
挂岩远势穿松岛,击石残声注稻畦。guà yán yuǎn shì chuān sōng dǎo,jī shí cán shēng zhù dào qí。
素色喷成三伏雪,馀波流作万年溪。sù sè pēn chéng sān fú xuě,yú bō liú zuò wàn nián xī。
不缘真宰能开决,应向前山杂淤泥。bù yuán zhēn zǎi néng kāi jué,yīng xiàng qián shān zá yū ní。

水墨松石

方干

三世精能举世无,笔端狼籍见功夫。sān shì jīng néng jǔ shì wú,bǐ duān láng jí jiàn gōng fū。
添来势逸阴崖黑,泼处痕轻灌木枯。tiān lái shì yì yīn yá hēi,pō chù hén qīng guàn mù kū。
垂地寒云吞大漠,过江春雨入全吴。chuí dì hán yún tūn dà mò,guò jiāng chūn yǔ rù quán wú。
兰堂坐久心弥惑,不道山川是画图。lán táng zuò jiǔ xīn mí huò,bù dào shān chuān shì huà tú。

献浙东王大夫二首

方干

出镇当时移越俗,致君何日不尧年。chū zhèn dāng shí yí yuè sú,zhì jūn hé rì bù yáo nián。
到来唯饮长溪水,归去应将一个钱。dào lái wéi yǐn zhǎng xī shuǐ,guī qù yīng jiāng yī gè qián。
吟处美人擎笔砚,行时飞鸟避旌旃。yín chù měi rén qíng bǐ yàn,xíng shí fēi niǎo bì jīng zhān。
四方皆是分忧寄,独有东南戴二天。sì fāng jiē shì fēn yōu jì,dú yǒu dōng nán dài èr tiān。

献浙东王大夫二首

方干

王臣夷夏仰清名,领镇犹为失意行。wáng chén yí xià yǎng qīng míng,lǐng zhèn yóu wèi shī yì xíng。
已见玉璜曾上钓,何愁金鼎不和羹。yǐ jiàn yù huáng céng shàng diào,hé chóu jīn dǐng bù hé gēng。
誉将星月同时朽,身应山河满数生。yù jiāng xīng yuè tóng shí xiǔ,shēn yīng shān hé mǎn shù shēng。
泥滓云霄至悬阔,渔翁不合见公卿。ní zǐ yún xiāo zhì xuán kuò,yú wēng bù hé jiàn gōng qīng。

越州使院竹

方干

莫见凌风飘粉箨,须知碍石作盘根。mò jiàn líng fēng piāo fěn tuò,xū zhī ài shí zuò pán gēn。
细看枝上蝉吟处,犹是笋时虫蚀痕。xì kàn zhī shàng chán yín chù,yóu shì sǔn shí chóng shí hén。
月送绿阴斜上砌,露凝寒色湿遮门。yuè sòng lǜ yīn xié shàng qì,lù níng hán sè shī zhē mén。
列仙终日逍遥地,鸟雀潜来不敢喧。liè xiān zhōng rì xiāo yáo dì,niǎo què qián lái bù gǎn xuān。

题赠李校书

方干

名场失手一年年,月桂尝闻到手边。míng chǎng shī shǒu yī nián nián,yuè guì cháng wén dào shǒu biān。
谁道高情偏似鹤,自云长啸不如蝉。shuí dào gāo qíng piān shì hè,zì yún zhǎng xiào bù rú chán。
众花交艳多成实,深井通潮半杂泉。zhòng huā jiāo yàn duō chéng shí,shēn jǐng tōng cháo bàn zá quán。
却是偶然行未到,元来有路上寥天。què shì ǒu rán xíng wèi dào,yuán lái yǒu lù shàng liáo tiān。

送王侍郎浙东入朝

方干

自将苦节酬清秩,肯要庞眉一个钱。zì jiāng kǔ jié chóu qīng zhì,kěn yào páng méi yī gè qián。
恩爱已苏句践国,程途却上大罗天。ēn ài yǐ sū jù jiàn guó,chéng tú què shàng dà luó tiān。
鱼池菊岛还公署,沙鹤松栽入画船。yú chí jú dǎo hái gōng shǔ,shā hè sōng zāi rù huà chuán。
密奏无非经济术,从容几刻在炉烟。mì zòu wú fēi jīng jì shù,cóng róng jǐ kè zài lú yān。

赠黄处士

方干

闭户先生无是非,竹湾松树藕苗衣。bì hù xiān shēng wú shì fēi,zhú wān sōng shù ǒu miáo yī。
愁吟密雪思难尽,醉倒残花扶不归。chóu yín mì xuě sī nán jǐn,zuì dào cán huā fú bù guī。
若出薜萝迎鹤简,应抛舴艋别渔矶。ruò chū bì luó yíng hè jiǎn,yīng pāo zé měng bié yú jī。
到头苦节终何益,空改文星作少微。dào tóu kǔ jié zhōng hé yì,kōng gǎi wén xīng zuò shǎo wēi。

献王大夫二首

方干

都缘声价振皇州,高卧中条不自由。dōu yuán shēng jià zhèn huáng zhōu,gāo wò zhōng tiáo bù zì yóu。
早副急徵来凤沼,常陪内宴醉龙楼。zǎo fù jí zhēng lái fèng zhǎo,cháng péi nèi yàn zuì lóng lóu。
锵金五字能援笔,钓玉三年信直钩。qiāng jīn wǔ zì néng yuán bǐ,diào yù sān nián xìn zhí gōu。
必恐借留终不遂,越人相顾已先愁。bì kǒng jiè liú zhōng bù suì,yuè rén xiāng gù yǐ xiān chóu。

献王大夫二首

方干

功成犹自更行春,塞路旌旗十里尘。gōng chéng yóu zì gèng xíng chūn,sāi lù jīng qí shí lǐ chén。
只用篇章为教化,不知夷夏望陶钧。zhǐ yòng piān zhāng wèi jiào huà,bù zhī yí xià wàng táo jūn。
金章照耀浮光动,玉面生狞细步匀。jīn zhāng zhào yào fú guāng dòng,yù miàn shēng níng xì bù yún。
历任圣朝清峻地,至今依是少年身。lì rèn shèng cháo qīng jùn dì,zhì jīn yī shì shǎo nián shēn。

赠五

方干

变通唯在片时间,此事全由一粒丹。biàn tōng wéi zài piàn shí jiān,cǐ shì quán yóu yī lì dān。
若取寿长延至易,如嫌地远缩何难。ruò qǔ shòu zhǎng yán zhì yì,rú xián dì yuǎn suō hé nán。
先生阔别能轻举,弟子才来学不餐。xiān shēng kuò bié néng qīng jǔ,dì zi cái lái xué bù cān。
箧里生尘是闲药,外沾犹可救衰残。qiè lǐ shēng chén shì xián yào,wài zhān yóu kě jiù shuāi cán。

处州献卢员外

方干

才下轺车即岁丰,方知盛德与天通。cái xià yáo chē jí suì fēng,fāng zhī shèng dé yǔ tiān tōng。
清声渐出寰瀛外,喜气全归教化中。qīng shēng jiàn chū huán yíng wài,xǐ qì quán guī jiào huà zhōng。
落地遗金终日在,经年滞狱当时空。luò dì yí jīn zhōng rì zài,jīng nián zhì yù dāng shí kōng。
直缘后学无功业,不虑文翁不至公。zhí yuán hòu xué wú gōng yè,bù lǜ wén wēng bù zhì gōng。

石门瀑布

方干

奔倾漱石亦喷苔,此是便随元化来。bēn qīng shù shí yì pēn tái,cǐ shì biàn suí yuán huà lái。
长片挂岩轻似练,远声离洞咽于雷。zhǎng piàn guà yán qīng shì liàn,yuǎn shēng lí dòng yàn yú léi。
气含松桂千枝润,势画云霞一道开。qì hán sōng guì qiān zhī rùn,shì huà yún xiá yī dào kāi。
直是银河分派落,兼闻碎滴溅天台。zhí shì yín hé fēn pài luò,jiān wén suì dī jiàn tiān tái。

题仙岩瀑布呈陈明府

方干

方知激蹙与喷飞,直恐古今同一时。fāng zhī jī cù yǔ pēn fēi,zhí kǒng gǔ jīn tóng yī shí。
远壑流来多石脉,寒空扑碎作凌澌。yuǎn hè liú lái duō shí mài,hán kōng pū suì zuò líng sī。
谢公岩上冲云去,织女星边落地迟。xiè gōng yán shàng chōng yún qù,zhī nǚ xīng biān luò dì chí。
聚向山前更谁测,深沈见底是澄漪。jù xiàng shān qián gèng shuí cè,shēn shěn jiàn dǐ shì chéng yī。

赠山阴崔明府

方干

用心何况两衙间,退食孜孜亦不闲。yòng xīn hé kuàng liǎng yá jiān,tuì shí zī zī yì bù xián。
压酒晒书犹检点,修琴取药似交关。yā jiǔ shài shū yóu jiǎn diǎn,xiū qín qǔ yào shì jiāo guān。
笙歌入夜舟中月,花木知春县里山。shēng gē rù yè zhōu zhōng yuè,huā mù zhī chūn xiàn lǐ shān。
平叔正堪汤饼试,风流不合问年颜。píng shū zhèng kān tāng bǐng shì,fēng liú bù hé wèn nián yán。

山井

方干

滟滟湿光凌竹树,寥寥清气袭衣襟。yàn yàn shī guāng líng zhú shù,liáo liáo qīng qì xí yī jīn。
不知测穴通潮信,却讶轻涟动镜心。bù zhī cè xué tōng cháo xìn,què yà qīng lián dòng jìng xīn。
夜久即疑星影过,早来犹见石痕深。yè jiǔ jí yí xīng yǐng guò,zǎo lái yóu jiàn shí hén shēn。
辘轳用智终何益,抱瓮遗名亦至今。lù lú yòng zhì zhōng hé yì,bào wèng yí míng yì zhì jīn。

偶作

方干

直为篇章非动众,遂令轩盖不经过。zhí wèi piān zhāng fēi dòng zhòng,suì lìng xuān gài bù jīng guò。
未妨溪上泛渔艇,又为门前张雀罗。wèi fáng xī shàng fàn yú tǐng,yòu wèi mén qián zhāng què luó。
夜学事须凭雪照,朝厨争奈绝烟何。yè xué shì xū píng xuě zhào,cháo chú zhēng nài jué yān hé。
若于岩洞求伦类,今古疏愚似我多。ruò yú yán dòng qiú lún lèi,jīn gǔ shū yú shì wǒ duō。

贼退后赠刘将军

方干

非唯吴起与穰苴,今古推排尽不如。fēi wéi wú qǐ yǔ ráng jū,jīn gǔ tuī pái jǐn bù rú。
白马知无髀上肉,黄巾泣向箭头书。bái mǎ zhī wú bì shàng ròu,huáng jīn qì xiàng jiàn tóu shū。
二年战地成桑茗,千里荒榛作比闾。èr nián zhàn dì chéng sāng míng,qiān lǐ huāng zhēn zuò bǐ lǘ。
功业更多身转贵,伫看幢节引戎车。gōng yè gèng duō shēn zhuǎn guì,zhù kàn chuáng jié yǐn róng chē。

感时三首

方干

不觉年华似箭流,朝看春色暮逢秋。bù jué nián huá shì jiàn liú,cháo kàn chūn sè mù féng qiū。
正嗟新冢垂青草,便见故交梳白头。zhèng jiē xīn zhǒng chuí qīng cǎo,biàn jiàn gù jiāo shū bái tóu。
虽道了然皆是梦,应还达者即无愁。suī dào le rán jiē shì mèng,yīng hái dá zhě jí wú chóu。
破除生死须齐物,谁向穹苍问事由。pò chú shēng sǐ xū qí wù,shuí xiàng qióng cāng wèn shì yóu。

感时三首

方干

日乌往返无休息,朝出扶桑暮却回。rì wū wǎng fǎn wú xiū xī,cháo chū fú sāng mù què huí。
夜雨旋驱残热去,江风吹送早寒来。yè yǔ xuán qū cán rè qù,jiāng fēng chuī sòng zǎo hán lái。
才怜饮处飞花片,又见书边聚雪堆。cái lián yǐn chù fēi huā piàn,yòu jiàn shū biān jù xuě duī。
莫恃少年欺白首,须臾还被老相催。mò shì shǎo nián qī bái shǒu,xū yú hái bèi lǎo xiāng cuī。