古诗词

感时三首

方干

世途扰扰复憧憧,真恐华夷事亦同。shì tú rǎo rǎo fù chōng chōng,zhēn kǒng huá yí shì yì tóng。
岁月自消寒暑内,荣枯尽在是非中。suì yuè zì xiāo hán shǔ nèi,róng kū jǐn zài shì fēi zhōng。
今朝犹作青襟子,明日还成白首翁。jīn cháo yóu zuò qīng jīn zi,míng rì hái chéng bái shǒu wēng。
堪笑愚夫足纷竞,不知流水去无穷。kān xiào yú fū zú fēn jìng,bù zhī liú shuǐ qù wú qióng。

牡丹

方干

不逢盛暑不冲寒,种子成丛用法难。bù féng shèng shǔ bù chōng hán,zhǒng zi chéng cóng yòng fǎ nán。
醉眼若为抛去得,狂心更拟折来看。zuì yǎn ruò wèi pāo qù dé,kuáng xīn gèng nǐ zhé lái kàn。
凌霜烈火吹无艳,裛露阴霞晒不干。líng shuāng liè huǒ chuī wú yàn,yì lù yīn xiá shài bù gàn。
莫道娇红怕风雨,经时犹自未凋残。mò dào jiāo hóng pà fēng yǔ,jīng shí yóu zì wèi diāo cán。

赠进士章碣

方干

织锦虽云用旧机,抽梭起样更新奇。zhī jǐn suī yún yòng jiù jī,chōu suō qǐ yàng gèng xīn qí。
何如且破望中叶,未可便攀低处枝。hé rú qiě pò wàng zhōng yè,wèi kě biàn pān dī chù zhī。
藉地落花春半后,打窗斜雪夜深时。jí dì luò huā chūn bàn hòu,dǎ chuāng xié xuě yè shēn shí。
此时才子吟应苦,吟苦鬼神知不知。cǐ shí cái zi yín yīng kǔ,yín kǔ guǐ shén zhī bù zhī。

与桐庐郑明府

方干

字人心苦达神明,何止重门夜不扃。zì rén xīn kǔ dá shén míng,hé zhǐ zhòng mén yè bù jiōng。
莫道耕田全种秫,兼闻退食亦逢星。mò dào gēng tián quán zhǒng shú,jiān wén tuì shí yì féng xīng。
映林顾兔停琴望,隔水寒猿驻笔听。yìng lín gù tù tíng qín wàng,gé shuǐ hán yuán zhù bǐ tīng。
却恐南山尽无石,南山有石合为铭。què kǒng nán shān jǐn wú shí,nán shān yǒu shí hé wèi míng。

谢王大夫奏表

方干

非唯言下变荣衰,大海可倾山可移。fēi wéi yán xià biàn róng shuāi,dà hǎi kě qīng shān kě yí。
如剖夜光归暗室,似驱春气入寒枝。rú pōu yè guāng guī àn shì,shì qū chūn qì rù hán zhī。
死灰到底翻腾焰,朽骨随头却长肥。sǐ huī dào dǐ fān téng yàn,xiǔ gǔ suí tóu què zhǎng féi。
便杀微躬复何益,生成恩重报无期。biàn shā wēi gōng fù hé yì,shēng chéng ēn zhòng bào wú qī。

送道人归旧岩

方干

旧岩终副却归期,岩下有人应识师。jiù yán zhōng fù què guī qī,yán xià yǒu rén yīng shí shī。
目睹婴孩成老叟,手栽松柏有枯枝。mù dǔ yīng hái chéng lǎo sǒu,shǒu zāi sōng bǎi yǒu kū zhī。
前山低校无多地,东海浅于初去时。qián shān dī xiào wú duō dì,dōng hǎi qiǎn yú chū qù shí。
若把古今相比类,姓丁仙鹤亦如斯。ruò bǎ gǔ jīn xiāng bǐ lèi,xìng dīng xiān hè yì rú sī。

送钱特卿赴职天台

方干

路入仙溪气象清,垂鞭树石罅中行。lù rù xiān xī qì xiàng qīng,chuí biān shù shí xià zhōng xíng。
雾昏不见西陵岸,风急先闻瀑布声。wù hūn bù jiàn xī líng àn,fēng jí xiān wén pù bù shēng。
山下县寮张乐送,海边津吏棹舟迎。shān xià xiàn liáo zhāng lè sòng,hǎi biān jīn lì zhào zhōu yíng。
诗家弟子无多少,唯只于余别有情。shī jiā dì zi wú duō shǎo,wéi zhǐ yú yú bié yǒu qíng。

题新竹

方干

青苔斸破植贞坚,细碧竿排郁眼鲜。qīng tái zhǔ pò zhí zhēn jiān,xì bì gān pái yù yǎn xiān。
小凤凰声吹嫩叶,短蛟龙尾袅轻烟。xiǎo fèng huáng shēng chuī nèn yè,duǎn jiāo lóng wěi niǎo qīng yān。
节环腻色端匀粉,根拔秋光暗长鞭。jié huán nì sè duān yún fěn,gēn bá qiū guāng àn zhǎng biān。
怪得入门肌骨冷,缀风黏月满庭前。guài dé rù mén jī gǔ lěng,zhuì fēng nián yuè mǎn tíng qián。

哭王大夫

方干

俗人皆嫉谢临川,果中常情□□□。sú rén jiē jí xiè lín chuān,guǒ zhōng cháng qíng。
为政旧规方利国,降生直性已归天。wèi zhèng jiù guī fāng lì guó,jiàng shēng zhí xìng yǐ guī tiān。
岘亭惋咽知无极,渭曲馨香莫计年。xiàn tíng wǎn yàn zhī wú jí,wèi qū xīn xiāng mò jì nián。
从此心丧应毕世,忍看坟草读残篇。cóng cǐ xīn sàng yīng bì shì,rěn kàn fén cǎo dú cán piān。

赠乾素上人

方干

苦用贞心传弟子,即应低眼看公卿。kǔ yòng zhēn xīn chuán dì zi,jí yīng dī yǎn kàn gōng qīng。
水中明月无踪迹,风里浮云可计程。shuǐ zhōng míng yuè wú zōng jì,fēng lǐ fú yún kě jì chéng。
庭际孤松随鹤立,窗间清磬学蝉鸣。tíng jì gū sōng suí hè lì,chuāng jiān qīng qìng xué chán míng。
料师多劫长如此,岂算前生与后生。liào shī duō jié zhǎng rú cǐ,qǐ suàn qián shēng yǔ hòu shēng。

题应天寺上方兼呈谦上人

方干

中天坐卧见人寰,峭石垂藤不易攀。zhōng tiān zuò wò jiàn rén huán,qiào shí chuí téng bù yì pān。
晴卷风雷归故壑,夜和猿鸟锁寒山。qíng juǎn fēng léi guī gù hè,yè hé yuán niǎo suǒ hán shān。
势横绿野苍茫外,影落平湖潋滟间。shì héng lǜ yě cāng máng wài,yǐng luò píng hú liàn yàn jiān。
师在西岩最高处,路寻之字见禅关。shī zài xī yán zuì gāo chù,lù xún zhī zì jiàn chán guān。

题法华寺绝顶禅家壁

方干

苍翠岧峣逼窅冥,下方雷雨上方晴。cāng cuì tiáo yáo bī yǎo míng,xià fāng léi yǔ shàng fāng qíng。
飞流便向砌边挂,片月影从窗外行。fēi liú biàn xiàng qì biān guà,piàn yuè yǐng cóng chuāng wài xíng。
驯鹿不知谁结侣,野禽都是自呼名。xùn lù bù zhī shuí jié lǚ,yě qín dōu shì zì hū míng。
只应禅者无来去,坐看千山白发生。zhǐ yīng chán zhě wú lái qù,zuò kàn qiān shān bái fā shēng。

春日

方干

春去春来似有期,日高添睡是归时。chūn qù chūn lái shì yǒu qī,rì gāo tiān shuì shì guī shí。
虽将细雨催芦笋,却用东风染柳丝。suī jiāng xì yǔ cuī lú sǔn,què yòng dōng fēng rǎn liǔ sī。
重雾已应吞海色,轻霜犹自剉花枝。zhòng wù yǐ yīng tūn hǎi sè,qīng shuāng yóu zì cuò huā zhī。
此时野客因花醉,醉卧花间应不知。cǐ shí yě kè yīn huā zuì,zuì wò huā jiān yīng bù zhī。

上越州杨严中丞

方干

连枝棣萼世无双,未秉鸿钧拥大邦。lián zhī dì è shì wú shuāng,wèi bǐng hóng jūn yōng dà bāng。
折桂早闻推独步,分忧暂辍过重江。zhé guì zǎo wén tuī dú bù,fēn yōu zàn chuò guò zhòng jiāng。
晴寻凤沼云中树,思绕稽山枕上窗。qíng xún fèng zhǎo yún zhōng shù,sī rào jī shān zhěn shàng chuāng。
试把十年辛苦志,问津求拜碧油幢。shì bǎ shí nián xīn kǔ zhì,wèn jīn qiú bài bì yóu chuáng。

方干

桂轮秋半出东方,巢鹊惊飞夜未央。guì lún qiū bàn chū dōng fāng,cháo què jīng fēi yè wèi yāng。
海上风云摇皓影,空中露气湿流光。hǎi shàng fēng yún yáo hào yǐng,kōng zhōng lù qì shī liú guāng。
斜临户牖通宵烛,回照阶墀到晓霜。xié lín hù yǒu tōng xiāo zhú,huí zhào jiē chí dào xiǎo shuāng。
庾亮恃才高更逸,方闻墨翰已成章。yǔ liàng shì cái gāo gèng yì,fāng wén mò hàn yǐ chéng zhāng。

早春

方干

运行元化不参差,四极中华共一时。yùn xíng yuán huà bù cān chà,sì jí zhōng huá gòng yī shí。
正气才随灰律变,残寒便被柳条欺。zhèng qì cái suí huī lǜ biàn,cán hán biàn bèi liǔ tiáo qī。
冰融大泽朝阳觉,草绿陈根夜雨知。bīng róng dà zé cháo yáng jué,cǎo lǜ chén gēn yè yǔ zhī。
不信风光疾于箭,年来年去变霜髭。bù xìn fēng guāng jí yú jiàn,nián lái nián qù biàn shuāng zī。

对花

方干

清晓入花如步障,恋花行步步迟迟。qīng xiǎo rù huā rú bù zhàng,liàn huā xíng bù bù chí chí。
含风欲绽中心朵,似火应烧外面枝。hán fēng yù zhàn zhōng xīn duǒ,shì huǒ yīng shāo wài miàn zhī。
野客须?终日醉,流莺自有隔年期。yě kè xū pīn zhōng rì zuì,liú yīng zì yǒu gé nián qī。
使君坐处笙歌合,便是列仙身不知。shǐ jūn zuò chù shēng gē hé,biàn shì liè xiān shēn bù zhī。

除夜

方干

玉漏斯须即达晨,四时吹转任风轮。yù lòu sī xū jí dá chén,sì shí chuī zhuǎn rèn fēng lún。
寒灯短烬方烧腊,画角残声已报春。hán dēng duǎn jìn fāng shāo là,huà jiǎo cán shēng yǐ bào chūn。
明日便为经岁客,昨朝犹是少年人。míng rì biàn wèi jīng suì kè,zuó cháo yóu shì shǎo nián rén。
新正定数随年减,浮世惟应百遍新。xīn zhèng dìng shù suí nián jiǎn,fú shì wéi yīng bǎi biàn xīn。

题松江驿

方干

便向中流出太阳,兼疑大岸逼浮桑。biàn xiàng zhōng liú chū tài yáng,jiān yí dà àn bī fú sāng。
门前白道通丹阙,浪里青山占几乡。mén qián bái dào tōng dān quē,làng lǐ qīng shān zhàn jǐ xiāng。
帆势落斜依浦溆,钟声断续在沧茫。fān shì luò xié yī pǔ xù,zhōng shēng duàn xù zài cāng máng。
古今悉不知天意,偏把云霞媚一方。gǔ jīn xī bù zhī tiān yì,piān bǎ yún xiá mèi yī fāng。

思桐庐旧居便送鉴上人

方干

莫道东南路不赊,思归一步是天涯。mò dào dōng nán lù bù shē,sī guī yī bù shì tiān yá。
林中夜半双台月,洲上春深九里花。lín zhōng yè bàn shuāng tái yuè,zhōu shàng chūn shēn jiǔ lǐ huā。
绿树绕村含细雨,寒潮背郭卷平沙。lǜ shù rào cūn hán xì yǔ,hán cháo bèi guō juǎn píng shā。
闻师却到乡中去,为我殷勤谢酒家。wén shī què dào xiāng zhōng qù,wèi wǒ yīn qín xiè jiǔ jiā。