古诗词

咏史诗傅岩

胡曾

岩前版筑不求伸,方寸那希据要津。yán qián bǎn zhù bù qiú shēn,fāng cùn nà xī jù yào jīn。
自是武丁安寝夜,一宵宫里梦贤人。zì shì wǔ dīng ān qǐn yè,yī xiāo gōng lǐ mèng xián rén。

咏史诗钜桥

胡曾

积粟成尘竟不开,谁知拒谏剖贤才。jī sù chéng chén jìng bù kāi,shuí zhī jù jiàn pōu xián cái。
武王兵起无人敌,遂作商郊一聚灰。wǔ wáng bīng qǐ wú rén dí,suì zuò shāng jiāo yī jù huī。

咏史诗首阳山

胡曾

孤竹夷齐耻战争,望尘遮道请休兵。gū zhú yí qí chǐ zhàn zhēng,wàng chén zhē dào qǐng xiū bīng。
首阳山倒为平地,应始无人说姓名。shǒu yáng shān dào wèi píng dì,yīng shǐ wú rén shuō xìng míng。

咏史诗孟津

胡曾

秋风飒飒孟津头,立马沙边看水流。qiū fēng sà sà mèng jīn tóu,lì mǎ shā biān kàn shuǐ liú。
见说武王东渡日,戎衣曾此叱阳侯。jiàn shuō wǔ wáng dōng dù rì,róng yī céng cǐ chì yáng hóu。

咏史诗流沙

胡曾

七雄戈戟乱如麻,四海无人得坐家。qī xióng gē jǐ luàn rú má,sì hǎi wú rén dé zuò jiā。
老氏却思天竺住,便将徐甲去流沙。lǎo shì què sī tiān zhú zhù,biàn jiāng xú jiǎ qù liú shā。

咏史诗邓城

胡曾

邓侯城垒汉江干,自谓深根百世安。dèng hóu chéng lěi hàn jiāng gàn,zì wèi shēn gēn bǎi shì ān。
不用三甥谋楚计,临危方觉噬脐难。bù yòng sān shēng móu chǔ jì,lín wēi fāng jué shì qí nán。

咏史诗召陵

胡曾

小白匡周入楚郊,楚王雄霸亦咆哮。xiǎo bái kuāng zhōu rù chǔ jiāo,chǔ wáng xióng bà yì páo xiāo。
不思管仲为谋主,争取言徵缩酒茅。bù sī guǎn zhòng wèi móu zhǔ,zhēng qǔ yán zhēng suō jiǔ máo。

咏史诗绵山

胡曾

亲在要君召不来,乱山重叠使空回。qīn zài yào jūn zhào bù lái,luàn shān zhòng dié shǐ kōng huí。
如何坚执尤人意,甘向岩前作死灰。rú hé jiān zhí yóu rén yì,gān xiàng yán qián zuò sǐ huī。

咏史诗鲁城

胡曾

鲁公城阙已丘墟,荒草无由认玉除。lǔ gōng chéng quē yǐ qiū xū,huāng cǎo wú yóu rèn yù chú。
因笑臧孙才智少,东门钟鼓祀鶢鶋。yīn xiào zāng sūn cái zhì shǎo,dōng mén zhōng gǔ sì yuán jū。

咏史诗骕骦陂

胡曾

行行西至一荒陂,因笑唐公不见机。xíng xíng xī zhì yī huāng bēi,yīn xiào táng gōng bù jiàn jī。
莫惜骕骦输令尹,汉东宫阙早时归。mò xī sù shuāng shū lìng yǐn,hàn dōng gōng quē zǎo shí guī。

咏史诗夹谷

胡曾

夹谷莺啼三月天,野花芳草整相鲜。jiā gǔ yīng tí sān yuè tiān,yě huā fāng cǎo zhěng xiāng xiān。
来时不见侏儒死,空笑齐人失措年。lái shí bù jiàn zhū rú sǐ,kōng xiào qí rén shī cuò nián。

咏史诗吴宫

胡曾

草长黄池千里馀,归来宗庙已丘墟。cǎo zhǎng huáng chí qiān lǐ yú,guī lái zōng miào yǐ qiū xū。
出师不听忠臣谏,徒耻穷泉见子胥。chū shī bù tīng zhōng chén jiàn,tú chǐ qióng quán jiàn zi xū。

咏史诗摩笄山

胡曾

春草绵绵岱日低,山边立马看摩笄。chūn cǎo mián mián dài rì dī,shān biān lì mǎ kàn mó jī。
黄莺也解追前事,来向夫人死处啼。huáng yīng yě jiě zhuī qián shì,lái xiàng fū rén sǐ chù tí。

咏史诗房陵

胡曾

赵王一旦到房陵,国破家亡百恨增。zhào wáng yī dàn dào fáng líng,guó pò jiā wáng bǎi hèn zēng。
魂断丛台归不得,夜来明月为谁升。hún duàn cóng tái guī bù dé,yè lái míng yuè wèi shuí shēng。

咏史诗濮水

胡曾

青春行役思悠悠,一曲汀蒲濮水流。qīng chūn xíng yì sī yōu yōu,yī qū tīng pú pú shuǐ liú。
正见涂中龟曳尾,令人特地感庄周。zhèng jiàn tú zhōng guī yè wěi,lìng rén tè dì gǎn zhuāng zhōu。

咏史诗柏举

胡曾

野田极目草茫茫,吴楚交兵此路傍。yě tián jí mù cǎo máng máng,wú chǔ jiāo bīng cǐ lù bàng。
谁料伍员入郢后,大开陵寝挞平王。shuí liào wǔ yuán rù yǐng hòu,dà kāi líng qǐn tà píng wáng。

咏史诗望夫山

胡曾

一上青山便化身,不知何代怨离人。yī shàng qīng shān biàn huà shēn,bù zhī hé dài yuàn lí rén。
古来节妇皆销朽,独尔不为泉下尘。gǔ lái jié fù jiē xiāo xiǔ,dú ěr bù wèi quán xià chén。

咏史诗金义岭

胡曾

凿开山岭引湘波,上去昭回不较多。záo kāi shān lǐng yǐn xiāng bō,shàng qù zhāo huí bù jiào duō。
无限鹊临桥畔立,适来天道过天河。wú xiàn què lín qiáo pàn lì,shì lái tiān dào guò tiān hé。

咏史诗云云亭

胡曾

一上高亭日正晡,青山重叠片云无。yī shàng gāo tíng rì zhèng bū,qīng shān zhòng dié piàn yún wú。
万年松树不知数,若个虬枝是大夫。wàn nián sōng shù bù zhī shù,ruò gè qiú zhī shì dà fū。

咏史诗阿房宫

胡曾

新建阿房壁未干,沛公兵已入长安。xīn jiàn ā fáng bì wèi gàn,pèi gōng bīng yǐ rù zhǎng ān。
帝王苦竭生灵力,大业沙崩固不难。dì wáng kǔ jié shēng líng lì,dà yè shā bēng gù bù nán。