古诗词

咏史诗沙丘

胡曾

年年游览不曾停,天下山川欲遍经。nián nián yóu lǎn bù céng tíng,tiān xià shān chuān yù biàn jīng。
堪笑沙丘才过处,銮舆风过鲍鱼腥。kān xiào shā qiū cái guò chù,luán yú fēng guò bào yú xīng。

咏史诗咸阳

胡曾

一朝阎乐统群凶,二世朝廷扫地空。yī cháo yán lè tǒng qún xiōng,èr shì cháo tíng sǎo dì kōng。
唯有渭川流不尽,至今犹绕望夷宫。wéi yǒu wèi chuān liú bù jǐn,zhì jīn yóu rào wàng yí gōng。

咏史诗废丘山

胡曾

此水虽非禹凿开,废丘山下重萦回。cǐ shuǐ suī fēi yǔ záo kāi,fèi qiū shān xià zhòng yíng huí。
莫言只解东流去,曾使章邯自杀来。mò yán zhǐ jiě dōng liú qù,céng shǐ zhāng hán zì shā lái。

咏史诗广武山

胡曾

数罪楚师应夺气,底须多论破深艰。shù zuì chǔ shī yīng duó qì,dǐ xū duō lùn pò shēn jiān。
仓皇斗智成何语,遗笑当时广武山。cāng huáng dòu zhì chéng hé yǔ,yí xiào dāng shí guǎng wǔ shān。

咏史诗长安

胡曾

关东新破项王归,赤帜悠扬日月旗。guān dōng xīn pò xiàng wáng guī,chì zhì yōu yáng rì yuè qí。
从此汉家无敌国,争教彭越受诛夷。cóng cǐ hàn jiā wú dí guó,zhēng jiào péng yuè shòu zhū yí。

咏史诗鸿门

胡曾

项籍鹰扬六合晨,鸿门开宴贺亡秦。xiàng jí yīng yáng liù hé chén,hóng mén kāi yàn hè wáng qín。
樽前若取谋臣计,岂作阴陵失路人。zūn qián ruò qǔ móu chén jì,qǐ zuò yīn líng shī lù rén。

咏史诗汉中

胡曾

荆棘苍苍汉水湄,将坛烟草覆馀基。jīng jí cāng cāng hàn shuǐ méi,jiāng tán yān cǎo fù yú jī。
适来投石空江上,犹似龙颜纳谏时。shì lái tóu shí kōng jiāng shàng,yóu shì lóng yán nà jiàn shí。

咏史诗泜水

胡曾

韩信经营按镆铘,临戎叱咤有谁加。hán xìn jīng yíng àn mò yé,lín róng chì zhà yǒu shuí jiā。
犹疑转战逢勍敌,更向军中问左车。yóu yí zhuǎn zhàn féng qíng dí,gèng xiàng jūn zhōng wèn zuǒ chē。

咏史诗云梦

胡曾

汉祖听谗不可防,伪游韩信果罹殃。hàn zǔ tīng chán bù kě fáng,wěi yóu hán xìn guǒ lí yāng。
十年辛苦平天下,何事生擒入帝乡。shí nián xīn kǔ píng tiān xià,hé shì shēng qín rù dì xiāng。

咏史诗高阳

胡曾

路入高阳感郦生,逢时长揖便论兵。lù rù gāo yáng gǎn lì shēng,féng shí zhǎng yī biàn lùn bīng。
最怜伏轼东游日,下尽齐王七十城。zuì lián fú shì dōng yóu rì,xià jǐn qí wáng qī shí chéng。

咏史诗四皓庙

胡曾

四皓忘机饮碧松,石岩云殿隐高踪。sì hào wàng jī yǐn bì sōng,shí yán yún diàn yǐn gāo zōng。
不知俱出龙楼后,多在商山第几重。bù zhī jù chū lóng lóu hòu,duō zài shāng shān dì jǐ zhòng。

咏史诗霸陵

胡曾

原头日落雪边云,犹放韩卢逐兔群。yuán tóu rì luò xuě biān yún,yóu fàng hán lú zhú tù qún。
况是四方无事日,霸陵谁识旧将军。kuàng shì sì fāng wú shì rì,bà líng shuí shí jiù jiāng jūn。

咏史诗昆明池

胡曾

欲出昆明万里师,汉皇习战此穿池。yù chū kūn míng wàn lǐ shī,hàn huáng xí zhàn cǐ chuān chí。
如何一面图攻取,不念生灵气力疲。rú hé yī miàn tú gōng qǔ,bù niàn shēng líng qì lì pí。

咏史诗回中

胡曾

武皇无路及昆丘,青鸟西沈陇树秋。wǔ huáng wú lù jí kūn qiū,qīng niǎo xī shěn lǒng shù qiū。
欲问生前躬祀日,几烦龙驾到泾州。yù wèn shēng qián gōng sì rì,jǐ fán lóng jià dào jīng zhōu。

咏史诗东门

胡曾

何人知足反田庐,玉管东门饯二疏。hé rén zhī zú fǎn tián lú,yù guǎn dōng mén jiàn èr shū。
岂是不荣天子禄,后贤那使久闲居。qǐ shì bù róng tiān zi lù,hòu xián nà shǐ jiǔ xián jū。

咏史诗射熊馆

胡曾

汉帝荒唐不解忧,大夸田猎废农收。hàn dì huāng táng bù jiě yōu,dà kuā tián liè fèi nóng shōu。
子云徒献长杨赋,肯念高皇沐雨秋。zi yún tú xiàn zhǎng yáng fù,kěn niàn gāo huáng mù yǔ qiū。

咏史诗昆阳

胡曾

师克由来在协和,萧王兵马固无多。shī kè yóu lái zài xié hé,xiāo wáng bīng mǎ gù wú duō。
谁知大敌昆阳败,却笑前朝困楚歌。shuí zhī dà dí kūn yáng bài,què xiào qián cháo kùn chǔ gē。

咏史诗七里滩

胡曾

七里青滩映碧层,九天星象感严陵。qī lǐ qīng tān yìng bì céng,jiǔ tiān xīng xiàng gǎn yán líng。
钓鱼台上无丝竹,不是高人谁解登。diào yú tái shàng wú sī zhú,bù shì gāo rén shuí jiě dēng。

咏史诗颍川

胡曾

古贤高尚不争名,行止由来动杳冥。gǔ xián gāo shàng bù zhēng míng,xíng zhǐ yóu lái dòng yǎo míng。
今日浪为千里客,看花惭上德星亭。jīn rì làng wèi qiān lǐ kè,kàn huā cán shàng dé xīng tíng。

咏史诗江夏

胡曾

黄祖才非长者俦,祢衡珠碎此江头。huáng zǔ cái fēi zhǎng zhě chóu,mí héng zhū suì cǐ jiāng tóu。
今来鹦鹉洲边过,惟有无情碧水流。jīn lái yīng wǔ zhōu biān guò,wéi yǒu wú qíng bì shuǐ liú。