古诗词

咏史诗瑶池

胡曾

阿母瑶池宴穆王,九天仙乐送琼浆。ā mǔ yáo chí yàn mù wáng,jiǔ tiān xiān lè sòng qióng jiāng。
漫矜八骏行如电,归到人间国已亡。màn jīn bā jùn xíng rú diàn,guī dào rén jiān guó yǐ wáng。

咏史诗铜柱

胡曾

一柱高标险塞垣,南蛮不敢犯中原。yī zhù gāo biāo xiǎn sāi yuán,nán mán bù gǎn fàn zhōng yuán。
功成自合分茅土,何事翻衔薏苡冤。gōng chéng zì hé fēn máo tǔ,hé shì fān xián yì yǐ yuān。

咏史诗关西

胡曾

杨震幽魂下北邙,关西踪迹遂荒凉。yáng zhèn yōu hún xià běi máng,guān xī zōng jì suì huāng liáng。
四知美誉留人世,应与乾坤共久长。sì zhī měi yù liú rén shì,yīng yǔ qián kūn gòng jiǔ zhǎng。

咏史诗高阳池

胡曾

古人未遇即衔杯,所贵愁肠得酒开。gǔ rén wèi yù jí xián bēi,suǒ guì chóu cháng dé jiǔ kāi。
何事山公持玉节,等闲深入醉乡来。hé shì shān gōng chí yù jié,děng xián shēn rù zuì xiāng lái。

咏史诗泸水

胡曾

五月驱兵入不毛,月明泸水瘴烟高。wǔ yuè qū bīng rù bù máo,yuè míng lú shuǐ zhàng yān gāo。
誓将雄略酬三顾,岂惮征蛮七纵劳。shì jiāng xióng lüè chóu sān gù,qǐ dàn zhēng mán qī zòng láo。

咏史诗细柳营

胡曾

文帝銮舆劳北征,条侯此地整严兵。wén dì luán yú láo běi zhēng,tiáo hóu cǐ dì zhěng yán bīng。
辕门不峻将军令,今日争知细柳营。yuán mén bù jùn jiāng jūn lìng,jīn rì zhēng zhī xì liǔ yíng。

咏史诗叶县

胡曾

叶公丘墓已尘埃,云矗崇墉亦半摧。yè gōng qiū mù yǐ chén āi,yún chù chóng yōng yì bàn cuī。
借问往年龙见日,几多风雨送将来。jiè wèn wǎng nián lóng jiàn rì,jǐ duō fēng yǔ sòng jiāng lái。

咏史诗杜邮

胡曾

自古功成祸亦侵,武安冤向杜邮深。zì gǔ gōng chéng huò yì qīn,wǔ ān yuān xiàng dù yóu shēn。
五湖烟月无穷水,何事迁延到陆沈。wǔ hú yān yuè wú qióng shuǐ,hé shì qiān yán dào lù shěn。

咏史诗柯亭

胡曾

一宿柯亭月满天,笛亡人没事空传。yī sù kē tíng yuè mǎn tiān,dí wáng rén méi shì kōng chuán。
中郎在世无甄别,争得名垂尔许年。zhōng láng zài shì wú zhēn bié,zhēng dé míng chuí ěr xǔ nián。

咏史诗葛陂

胡曾

长房回到葛陂中,人已登真竹化龙。zhǎng fáng huí dào gé bēi zhōng,rén yǐ dēng zhēn zhú huà lóng。
莫道神仙难顿学,嵇生自是不遭逢。mò dào shén xiān nán dùn xué,jī shēng zì shì bù zāo féng。

咏史诗博浪沙

胡曾

嬴政鲸吞六合秋,削平天下虏诸侯。yíng zhèng jīng tūn liù hé qiū,xuē píng tiān xià lǔ zhū hóu。
山东不是无公子,何事张良独报雠。shān dōng bù shì wú gōng zi,hé shì zhāng liáng dú bào chóu。

咏史诗陇西

胡曾

乘春来到陇山西,隗氏城荒碧草齐。chéng chūn lái dào lǒng shān xī,kuí shì chéng huāng bì cǎo qí。
好笑王元不量力,函关那受一丸泥。hǎo xiào wáng yuán bù liàng lì,hán guān nà shòu yī wán ní。

咏史诗白帝城

胡曾

蜀江一带向东倾,江上巍峨白帝城。shǔ jiāng yī dài xiàng dōng qīng,jiāng shàng wēi é bái dì chéng。
自古山河归圣主,子阳虚共汉家争。zì gǔ shān hé guī shèng zhǔ,zi yáng xū gòng hàn jiā zhēng。

咏史诗牛渚

胡曾

温峤南归辍棹晨,燃犀牛渚照通津。wēn jiào nán guī chuò zhào chén,rán xī niú zhǔ zhào tōng jīn。
谁知万丈洪流下,更有朱衣跃马人。shuí zhī wàn zhàng hóng liú xià,gèng yǒu zhū yī yuè mǎ rén。

咏史诗朝歌

胡曾

长嗟墨翟少风流,急管繁弦似寇雠。zhǎng jiē mò dí shǎo fēng liú,jí guǎn fán xián shì kòu chóu。
若解闻韶知肉味,朝歌欲到肯回头。ruò jiě wén sháo zhī ròu wèi,cháo gē yù dào kěn huí tóu。

咏史诗谷口

胡曾

一旦天真逐水流,虎争龙战为诸侯。yī dàn tiān zhēn zhú shuǐ liú,hǔ zhēng lóng zhàn wèi zhū hóu。
子真独有烟霞趣,谷口耕锄到白头。zi zhēn dú yǒu yān xiá qù,gǔ kǒu gēng chú dào bái tóu。

咏史诗武陵溪

胡曾

一溪春水彻云根,流出桃花片片新。yī xī chūn shuǐ chè yún gēn,liú chū táo huā piàn piàn xīn。
若到长生是虚语,洞中争得有秦人。ruò dào zhǎng shēng shì xū yǔ,dòng zhōng zhēng dé yǒu qín rén。

咏史诗大泽

胡曾

白蛇初断路人通,汉祖龙泉血刃红。bái shé chū duàn lù rén tōng,hàn zǔ lóng quán xuè rèn hóng。
不是咸阳将瓦解,素灵那哭月明中。bù shì xián yáng jiāng wǎ jiě,sù líng nà kū yuè míng zhōng。

咏史诗渑池

胡曾

日照荒城芳草新,相如曾此挫强秦。rì zhào huāng chéng fāng cǎo xīn,xiāng rú céng cǐ cuò qiáng qín。
能令百二山河主,便作樽前击缶人。néng lìng bǎi èr shān hé zhǔ,biàn zuò zūn qián jī fǒu rén。

咏史诗岘山

胡曾

晓日登临感晋臣,古碑零落岘山春。xiǎo rì dēng lín gǎn jìn chén,gǔ bēi líng luò xiàn shān chūn。
松间残露频频滴,酷似当时堕泪人。sōng jiān cán lù pín pín dī,kù shì dāng shí duò lèi rén。