古诗词

酒馀晚眺

王易

十顷鱼鳞往复还,越城岚影照酡颜。shí qǐng yú lín wǎng fù hái,yuè chéng lán yǐng zhào tuó yán。
五年地熟儿时路,四面风扶片刻闲。wǔ nián dì shú ér shí lù,sì miàn fēng fú piàn kè xián。
静体始知春有味,登临微怅日衔山。jìng tǐ shǐ zhī chūn yǒu wèi,dēng lín wēi chàng rì xián shān。
莫呼鸥鸟怜孤独,待约馀酲早闭关。mò hū ōu niǎo lián gū dú,dài yuē yú chéng zǎo bì guān。

夜中

王易

生涯攘攘驱头脚,兀坐何如独夜中。shēng yá rǎng rǎng qū tóu jiǎo,wù zuò hé rú dú yè zhōng。
跬步书城一身大,残更茗碗十年同。kuǐ bù shū chéng yī shēn dà,cán gèng míng wǎn shí nián tóng。
静闻鼾息矜犹醒,略数名心遣未空。jìng wén hān xī jīn yóu xǐng,lüè shù míng xīn qiǎn wèi kōng。
绕梦灵椿思絮语,乱鸡初雪此灯红。rào mèng líng chūn sī xù yǔ,luàn jī chū xuě cǐ dēng hóng。

立春鸣雷有怀瘦弟

王易

收尽城南散腊声,酿春酣雨泥经行。shōu jǐn chéng nán sàn là shēng,niàng chūn hān yǔ ní jīng xíng。
了知虩虩天威大,颇意环环物趣生。le zhī xì xì tiān wēi dà,pǒ yì huán huán wù qù shēng。
得一月闲娱妇子,后三年去敢飞鸣。dé yī yuè xián yú fù zi,hòu sān nián qù gǎn fēi míng。
西堂独起人千里,九鼎应留自在清。xī táng dú qǐ rén qiān lǐ,jiǔ dǐng yīng liú zì zài qīng。

佛手岩观云

王易

道人量火试春茶,终古抱云洗石华。dào rén liàng huǒ shì chūn chá,zhōng gǔ bào yún xǐ shí huá。
过客痴来记名字,问天远处不虫沙。guò kè chī lái jì míng zì,wèn tiān yuǎn chù bù chóng shā。
穷年小室杨生肘,何日晴泥燕作家。qióng nián xiǎo shì yáng shēng zhǒu,hé rì qíng ní yàn zuò jiā。
安用沧溟徙鹏翼,乱峰苏径足烟霞。ān yòng cāng míng xǐ péng yì,luàn fēng sū jìng zú yān xiá。

别三弟

王易

又向江潭却曲行,堕空零雨洗秋程。yòu xiàng jiāng tán què qū xíng,duò kōng líng yǔ xǐ qiū chéng。
盘胸硬语吞云梦,静夜西堂有月明。pán xiōng yìng yǔ tūn yún mèng,jìng yè xī táng yǒu yuè míng。
多事慰情聊一握,相期呴沫到群生。duō shì wèi qíng liáo yī wò,xiāng qī xǔ mò dào qún shēng。
征尘助汝山川细,袖底萧萧万木声。zhēng chén zhù rǔ shān chuān xì,xiù dǐ xiāo xiāo wàn mù shēng。

乱后一首赠癸叔

王易

乱后相逢一慨然,剑矛炊淅自烽烟。luàn hòu xiāng féng yī kǎi rán,jiàn máo chuī xī zì fēng yān。
已无春色资挥麈,稍促霜华欲堕颠。yǐ wú chūn sè zī huī zhǔ,shāo cù shuāng huá yù duò diān。
为郡尚虚三斟酝,浮家应办五湖船。wèi jùn shàng xū sān zhēn yùn,fú jiā yīng bàn wǔ hú chuán。
斯人合作词仙老,我亦迷阳畏不前。sī rén hé zuò cí xiān lǎo,wǒ yì mí yáng wèi bù qián。

中宵偶成

王易

一清无过中宵茗,百感都乘岁暮心。yī qīng wú guò zhōng xiāo míng,bǎi gǎn dōu chéng suì mù xīn。
窥户风来驱昼暖,知音人远节闲吟。kuī hù fēng lái qū zhòu nuǎn,zhī yīn rén yuǎn jié xián yín。
蟫书共命关天幸,燕幕繁忧信海深。yín shū gòng mìng guān tiān xìng,yàn mù fán yōu xìn hǎi shēn。
稍喜冲寒得归客,满收山色自江浔。shāo xǐ chōng hán dé guī kè,mǎn shōu shān sè zì jiāng xún。

退庐侍御逝二年矣近闻潜园丈道其在日憾不常见感成遥奠兼呈潜园

王易

斯人已逐黄农逝,百世犹闻夷惠风。sī rén yǐ zhú huáng nóng shì,bǎi shì yóu wén yí huì fēng。
一角湖楼春未远,万言杯水意何穷。yī jiǎo hú lóu chūn wèi yuǎn,wàn yán bēi shuǐ yì hé qióng。
孤忠异代成冥契,去日劳生负此翁。gū zhōng yì dài chéng míng qì,qù rì láo shēng fù cǐ wēng。
四海及今看鼎沸,津桥心事更谁同。sì hǎi jí jīn kàn dǐng fèi,jīn qiáo xīn shì gèng shuí tóng。

岁晚寄雪抱

王易

年光蛇尾已难持,日夕鸡埘会有期。nián guāng shé wěi yǐ nán chí,rì xī jī shí huì yǒu qī。
欲办枯蜗成小隐,几烦文鲤托新诗。yù bàn kū wō chéng xiǎo yǐn,jǐ fán wén lǐ tuō xīn shī。
扶床但顾痴儿笑,揽镜能无壮士疑。fú chuáng dàn gù chī ér xiào,lǎn jìng néng wú zhuàng shì yí。
羡子临风一杯酒,不同惊枕听寒鸱。xiàn zi lín fēng yī bēi jiǔ,bù tóng jīng zhěn tīng hán chī。

园望一首

王易

环阶花影日迟迟,此意惟堪圣者知。huán jiē huā yǐng rì chí chí,cǐ yì wéi kān shèng zhě zhī。
似妒雕梁栖乳燕,乍听碧树绕黄鹂。shì dù diāo liáng qī rǔ yàn,zhà tīng bì shù rào huáng lí。
繁香是处春常在,憔悴频年鬓已丝。fán xiāng shì chù chūn cháng zài,qiáo cuì pín nián bìn yǐ sī。
沾袖馀芳归未隐,深心收拾欲传谁。zhān xiù yú fāng guī wèi yǐn,shēn xīn shōu shí yù chuán shuí。

雨夜

王易

久催春色去横塘,十日园亭草树香。jiǔ cuī chūn sè qù héng táng,shí rì yuán tíng cǎo shù xiāng。
照户深灯维寤寐,隔城严柝隐仓皇。zhào hù shēn dēng wéi wù mèi,gé chéng yán tuò yǐn cāng huáng。
可无好梦留仙枕,傥许灵芬接上方。kě wú hǎo mèng liú xiān zhěn,tǎng xǔ líng fēn jiē shàng fāng。
望古忧天逐年少,剩持青鬓守书堂。wàng gǔ yōu tiān zhú nián shǎo,shèng chí qīng bìn shǒu shū táng。

酬容九读思斋遗集兼简伯远

王易

家弟声光石火如,孤编能博万嗟吁。jiā dì shēng guāng shí huǒ rú,gū biān néng bó wàn jiē xū。
漫天风雨都秋气,避地江湖感索居。màn tiān fēng yǔ dōu qiū qì,bì dì jiāng hú gǎn suǒ jū。
款语十年今古泪,相怜一啄乱离馀。kuǎn yǔ shí nián jīn gǔ lèi,xiāng lián yī zhuó luàn lí yú。
百家诗句牛毛密,似此微名得亦虚。bǎi jiā shī jù niú máo mì,shì cǐ wēi míng dé yì xū。

寄慰艾畦

王易

堠亭烽火已经年,跬步仍安井底天。hòu tíng fēng huǒ yǐ jīng nián,kuǐ bù réng ān jǐng dǐ tiān。
早乞闲身在春庑,剩馀青眼对桑田。zǎo qǐ xián shēn zài chūn wǔ,shèng yú qīng yǎn duì sāng tián。
文章性道心如节,花鸟云山兴傥蠲。wén zhāng xìng dào xīn rú jié,huā niǎo yún shān xīng tǎng juān。
稍惜衮师成幻现,菩提无树亦无禅。shāo xī gǔn shī chéng huàn xiàn,pú tí wú shù yì wú chán。

酬撷华

王易

为读回肠当哭歌,东流真欲泪江河。wèi dú huí cháng dāng kū gē,dōng liú zhēn yù lèi jiāng hé。
便同短气嗟荆棘,尚许缘情赋薜萝。biàn tóng duǎn qì jiē jīng jí,shàng xǔ yuán qíng fù bì luó。
一叶舟怀鸥梦乐,十年书检蠹尘多。yī yè zhōu huái ōu mèng lè,shí nián shū jiǎn dù chén duō。
天人骨肉秋相喟,隔巷时容戴笠过。tiān rén gǔ ròu qiū xiāng kuì,gé xiàng shí róng dài lì guò。

甲戌上已禊集玄武湖分均得为字

王易

扶头鲁酒笑无为,点鬓吴霜悟有涯。fú tóu lǔ jiǔ xiào wú wèi,diǎn bìn wú shuāng wù yǒu yá。
三日园林集裙屐,五风芬郁照沦漪。sān rì yuán lín jí qún jī,wǔ fēng fēn yù zhào lún yī。
自非落落枚乘笔,对此汪汪叔度陂。zì fēi luò luò méi chéng bǐ,duì cǐ wāng wāng shū dù bēi。
千古新亭流恨永,危阑烟柳苦低垂。qiān gǔ xīn tíng liú hèn yǒng,wēi lán yān liǔ kǔ dī chuí。

浔阳共彭晓山话因吟潭感赠晓山

王易

为念湘阴老居士,安心无地只逃禅。wèi niàn xiāng yīn lǎo jū shì,ān xīn wú dì zhǐ táo chán。
行藏草草真成梦,云树沉沉各一天。xíng cáng cǎo cǎo zhēn chéng mèng,yún shù chén chén gè yī tiān。
夜雨秋池留此夕,松风琴韵忆当年。yè yǔ qiū chí liú cǐ xī,sōng fēng qín yùn yì dāng nián。
蓬蒿羡子能高卧,苦我犹矜泊宅编。péng hāo xiàn zi néng gāo wò,kǔ wǒ yóu jīn pō zhái biān。

别匡庐

王易

弦歌不掩鼓鼙声,郤曲空山念此行。xián gē bù yǎn gǔ pí shēng,xì qū kōng shān niàn cǐ xíng。
梦泊乡园三径冷,愁飞鬓角二毛生。mèng pō xiāng yuán sān jìng lěng,chóu fēi bìn jiǎo èr máo shēng。
藏书倘幸逃秦劫,压境终忧坏鲁城。cáng shū tǎng xìng táo qín jié,yā jìng zhōng yōu huài lǔ chéng。
一事且酬西笑意,万峰琼玉照窗明。yī shì qiě chóu xī xiào yì,wàn fēng qióng yù zhào chuāng míng。

伯奇招避地前塘里弟追怀少坡先生

王易

横流滚滚促归耕,乔木阴阴念故荣。héng liú gǔn gǔn cù guī gēng,qiáo mù yīn yīn niàn gù róng。
井里尚衔君子泽,乱离曾子暮年情。jǐng lǐ shàng xián jūn zi zé,luàn lí céng zi mù nián qíng。
斜阳巷陌成今古,华屋山邱隔死生。xié yáng xiàng mò chéng jīn gǔ,huá wū shān qiū gé sǐ shēng。
常得桃源深隐意,可无清酒酹渊明。cháng dé táo yuán shēn yǐn yì,kě wú qīng jiǔ lèi yuān míng。

三村偕伯庐看桃记丁已春游廿一年矣

王易

迤逦寻春不厌深,放牛今异向桃林。yí lǐ xún chūn bù yàn shēn,fàng niú jīn yì xiàng táo lín。
百昌婉娩舒新绿,一棹夷犹破晚阴。bǎi chāng wǎn miǎn shū xīn lǜ,yī zhào yí yóu pò wǎn yīn。
在莒宁忘忧患日,沿洄谁识咏归心。zài jǔ níng wàng yōu huàn rì,yán huí shuí shí yǒng guī xīn。
舂怀二十年来事,未许神州竟陆沉。chōng huái èr shí nián lái shì,wèi xǔ shén zhōu jìng lù chén。

久不见二儿书长句遣怀

王易

凉灯急雨据团蒲,此夕应怜客思孤。liáng dēng jí yǔ jù tuán pú,cǐ xī yīng lián kè sī gū。
前路艰难廿年语,弥天烽火一锥无。qián lù jiān nán niàn nián yǔ,mí tiān fēng huǒ yī zhuī wú。
闻鸡汝幸怀宗国,舐犊吾真愧丈夫。wén jī rǔ xìng huái zōng guó,shì dú wú zhēn kuì zhàng fū。
省识倚闾凝望苦,晨昏长誓护桑榆。shěng shí yǐ lǘ níng wàng kǔ,chén hūn zhǎng shì hù sāng yú。