古诗词

诗味二章示迪儿

王易

诗味有甘苦,作者当自知。shī wèi yǒu gān kǔ,zuò zhě dāng zì zhī。
譬如啜好茗,惟苦乃见奇。pì rú chuài hǎo míng,wéi kǔ nǎi jiàn qí。
鹿鸣继二南,世岂无甘诗。lù míng jì èr nán,shì qǐ wú gān shī。
甘境未可久,苦则长相随。gān jìng wèi kě jiǔ,kǔ zé zhǎng xiāng suí。
人生遇多舛,大块气常噫。rén shēng yù duō chuǎn,dà kuài qì cháng yī。
湍濑水有声,惊飙木摇枝。tuān lài shuǐ yǒu shēng,jīng biāo mù yáo zhī。
韩以不平喻,欧以易好为。hán yǐ bù píng yù,ōu yǐ yì hǎo wèi。
道苦终含甘,十苦宁能辞。dào kǔ zhōng hán gān,shí kǔ níng néng cí。
苦自众心有,健者一吐之。kǔ zì zhòng xīn yǒu,jiàn zhě yī tǔ zhī。
甘必自苦来,不则哺糟醨。gān bì zì kǔ lái,bù zé bǔ zāo lí。
味得苦中甘,舌本方非痴。wèi dé kǔ zhōng gān,shé běn fāng fēi chī。
所以屈杜言,千古甘胜饴。suǒ yǐ qū dù yán,qiān gǔ gān shèng yí。

诗味二章示迪儿

王易

我读古人诗,我亦识古人。wǒ dú gǔ rén shī,wǒ yì shí gǔ rén。
古人未知我,此意胡曲伸。gǔ rén wèi zhī wǒ,cǐ yì hú qū shēn。
昔贤骨已朽,言在今犹新。xī xián gǔ yǐ xiǔ,yán zài jīn yóu xīn。
心同理无殊,服异德堪邻。xīn tóng lǐ wú shū,fú yì dé kān lín。
达者燮阴阳,穷士困风尘。dá zhě xiè yīn yáng,qióng shì kùn fēng chén。
自非言足立,身没名俱湮。zì fēi yán zú lì,shēn méi míng jù yān。
有言未必德,爝火比宵燐。yǒu yán wèi bì dé,jué huǒ bǐ xiāo lín。
真体既内充,光辉含八垠。zhēn tǐ jì nèi chōng,guāng huī hán bā yín。
上下二千载,篇什张鱼鳞。shàng xià èr qiān zài,piān shén zhāng yú lín。
能兴后世怀,赖有不磨真。néng xīng hòu shì huái,lài yǒu bù mó zhēn。
倘昧此枢机,袭貌而遗神。tǎng mèi cǐ shū jī,xí mào ér yí shén。
吾衰嗟莫及,尔俊其传薪。wú shuāi jiē mò jí,ěr jùn qí chuán xīn。

赋斋前三物

王易

瘦桐修可八尺强,颠叶挺挺思出墙。shòu tóng xiū kě bā chǐ qiáng,diān yè tǐng tǐng sī chū qiáng。
直躬岂合显头角,待敷密荫临高冈。zhí gōng qǐ hé xiǎn tóu jiǎo,dài fū mì yīn lín gāo gāng。
夭丛簇桃偏低竹,半面凝妆媚幽独。yāo cóng cù táo piān dī zhú,bàn miàn níng zhuāng mèi yōu dú。
谓师君子宜坚贞,偶弄铅华便俗尘。wèi shī jūn zi yí jiān zhēn,ǒu nòng qiān huá biàn sú chén。
芳心倦舒老少年,绿鬟沐雨襟摇烟。fāng xīn juàn shū lǎo shǎo nián,lǜ huán mù yǔ jīn yáo yān。
百花开尽叹迟暮,春色未分殊可怜。bǎi huā kāi jǐn tàn chí mù,chūn sè wèi fēn shū kě lián。
嗫嚅此翁无谬赏,坐挹葱茏起非想。niè rú cǐ wēng wú miù shǎng,zuò yì cōng lóng qǐ fēi xiǎng。
不知门外有阿谁,却笑清风自来往。bù zhī mén wài yǒu ā shuí,què xiào qīng fēng zì lái wǎng。

似实先三首

王易

鲁生万卷尚未厌,昔人五车能几何。lǔ shēng wàn juǎn shàng wèi yàn,xī rén wǔ chē néng jǐ hé。
赵中有令自太俭,秦延君说无乃多。zhào zhōng yǒu lìng zì tài jiǎn,qín yán jūn shuō wú nǎi duō。
驽马十驾能千里,檐蛛千丝成一罗。nú mǎ shí jià néng qiān lǐ,yán zhū qiān sī chéng yī luó。
试使云帆涉沧海,朝宗无尽总先河。shì shǐ yún fān shè cāng hǎi,cháo zōng wú jǐn zǒng xiān hé。

似实先三首

王易

刘云愈愚必以学,韩谓加骨可希光。liú yún yù yú bì yǐ xué,hán wèi jiā gǔ kě xī guāng。
子孟无术固堪惜,湘东能读安救亡。zi mèng wú shù gù kān xī,xiāng dōng néng dú ān jiù wáng。
贵多贵少有二理,讥大讥小非一纲。guì duō guì shǎo yǒu èr lǐ,jī dà jī xiǎo fēi yī gāng。
稽古居今未容易,漫从歧路觅亡羊。jī gǔ jū jīn wèi róng yì,màn cóng qí lù mì wáng yáng。

似实先三首

王易

万言不敌一杯水,百药莫如三折肱。wàn yán bù dí yī bēi shuǐ,bǎi yào mò rú sān zhé gōng。
持方纳圆岂求合,炊沙作糜谁复能。chí fāng nà yuán qǐ qiú hé,chuī shā zuò mí shuí fù néng。
至道有时云障日,独行常恐鬼吹灯。zhì dào yǒu shí yún zhàng rì,dú xíng cháng kǒng guǐ chuī dēng。
为山掘井我难遂,看子浮图张七层。wèi shān jué jǐng wǒ nán suì,kàn zi fú tú zhāng qī céng。

秋兴三首

王易

皓皓朝日光,唧唧应候虫。hào hào cháo rì guāng,jī jī yīng hòu chóng。
旋疑故友来,庭角生悲风。xuán yí gù yǒu lái,tíng jiǎo shēng bēi fēng。
卷帷宣积蒸,牵裾步芳丛。juǎn wéi xuān jī zhēng,qiān jū bù fāng cóng。
不知何事贵,立坐无礼容。bù zhī hé shì guì,lì zuò wú lǐ róng。
东邻谁家子,感秋寄枯桐。dōng lín shuí jiā zi,gǎn qiū jì kū tóng。
岂惜盛衰迁,果哉观未通。qǐ xī shèng shuāi qiān,guǒ zāi guān wèi tōng。
惟秋乃能肃,惟士乃有穷。wéi qiū nǎi néng sù,wéi shì nǎi yǒu qióng。
何如恣开颜,白日犹可东。hé rú zì kāi yán,bái rì yóu kě dōng。

秋兴三首

王易

清晨挟书出,归息及亭午。qīng chén xié shū chū,guī xī jí tíng wǔ。
栖栖十步间,何解羡高举。qī qī shí bù jiān,hé jiě xiàn gāo jǔ。
湖漘柳将髡,后会期百五。hú chún liǔ jiāng kūn,hòu huì qī bǎi wǔ。
朝烟悬影低,郁郁如怨语。cháo yān xuán yǐng dī,yù yù rú yuàn yǔ。
韶年转户枢,遑敢计辛苦。sháo nián zhuǎn hù shū,huáng gǎn jì xīn kǔ。
丹黄到宵分,欺窗几更雨。dān huáng dào xiāo fēn,qī chuāng jǐ gèng yǔ。
念此亦复加,免与牛鼎伍。niàn cǐ yì fù jiā,miǎn yǔ niú dǐng wǔ。

秋兴三首

王易

街门涨车尘,疲卧不敢兴。jiē mén zhǎng chē chén,pí wò bù gǎn xīng。
跳窗惊猫奴,起弄半爱憎。tiào chuāng jīng māo nú,qǐ nòng bàn ài zēng。
微物务适性,至静知所乘。wēi wù wù shì xìng,zhì jìng zhī suǒ chéng。
如何汩天机,坐与居诸盲。rú hé gǔ tiān jī,zuò yǔ jū zhū máng。
开轩一展书,懔然犹父兄。kāi xuān yī zhǎn shū,lǐn rán yóu fù xiōng。
但知面温厉,不觉秋已横。dàn zhī miàn wēn lì,bù jué qiū yǐ héng。

除夕怀瘦弟

王易

我逢除夕已三十,去岁岁除如昨日。wǒ féng chú xī yǐ sān shí,qù suì suì chú rú zuó rì。
年年买酒作岁馀,不觉黄金易挥掷。nián nián mǎi jiǔ zuò suì yú,bù jué huáng jīn yì huī zhì。
轩空茫茫星复霜,旧来儿子今昂藏。xuān kōng máng máng xīng fù shuāng,jiù lái ér zi jīn áng cáng。
今人惟恨去古久,壮老那知翻覆手。jīn rén wéi hèn qù gǔ jiǔ,zhuàng lǎo nà zhī fān fù shǒu。
镜中颜色天不欺,世上功名我何有。jìng zhōng yán sè tiān bù qī,shì shàng gōng míng wǒ hé yǒu。
去年有弟东西头,今年望云相向愁。qù nián yǒu dì dōng xī tóu,jīn nián wàng yún xiāng xiàng chóu。
好书好茗只独领,燕市得识荆高不。hǎo shū hǎo míng zhǐ dú lǐng,yàn shì dé shí jīng gāo bù。
客中有鱼亦可餐,谒天烧桂非为官。kè zhōng yǒu yú yì kě cān,yè tiān shāo guì fēi wèi guān。
儿支门户阿母欢,我得闭门风雪寒。ér zhī mén hù ā mǔ huān,wǒ dé bì mén fēng xuě hán。
王城之高插青昊,万虫扰扰各饥饱。wáng chéng zhī gāo chā qīng hào,wàn chóng rǎo rǎo gè jī bǎo。
一笑应成独醒狂,五更定忆江南好。yī xiào yīng chéng dú xǐng kuáng,wǔ gèng dìng yì jiāng nán hǎo。
嵎夷日出天下春,万人心目殊新陈。yú yí rì chū tiān xià chūn,wàn rén xīn mù shū xīn chén。
先生在尘亦欢喜,径知魏晋非徙秦。xiān shēng zài chén yì huān xǐ,jìng zhī wèi jìn fēi xǐ qín。
且上高楼望穷北,望君如我好颜色。qiě shàng gāo lóu wàng qióng běi,wàng jūn rú wǒ hǎo yán sè。
更如引吭哦新诗,江北江南春一时。gèng rú yǐn kēng ó xīn shī,jiāng běi jiāng nán chūn yī shí。

岁寒休暇

王易

檐鸦冻不哗,尺宅走万怪。yán yā dòng bù huā,chǐ zhái zǒu wàn guài。
休暇周四旬,一岁此心泰。xiū xiá zhōu sì xún,yī suì cǐ xīn tài。
蠕蠕蠹丛生,低吟发遥籁。rú rú dù cóng shēng,dī yín fā yáo lài。
乐事际伏腊,劳生得微懈。lè shì jì fú là,láo shēng dé wēi xiè。
六年冗不治,枯菀久身外。liù nián rǒng bù zhì,kū wǎn jiǔ shēn wài。
故步安盘姗,饱死讵贻悔。gù bù ān pán shān,bǎo sǐ jù yí huǐ。
朝踏霜花行,夜共灯火爱。cháo tà shuāng huā xíng,yè gòng dēng huǒ ài。
从徒百十人,昏昭竟何待。cóng tú bǎi shí rén,hūn zhāo jìng hé dài。
堂前阿巽欢,足后娇儿狯。táng qián ā xùn huān,zú hòu jiāo ér kuài。
无病茶饭佳,俯仰为一快。wú bìng chá fàn jiā,fǔ yǎng wèi yī kuài。
良士矜七尺,五斗究云隘。liáng shì jīn qī chǐ,wǔ dòu jiū yún ài。
壮岁困磨牛,成劳笑安在。zhuàng suì kùn mó niú,chéng láo xiào ān zài。
凡情耻钝顽,奋跃务高大。fán qíng chǐ dùn wán,fèn yuè wù gāo dà。
似闻割洪流,海立昼全晦。shì wén gē hóng liú,hǎi lì zhòu quán huì。
日黄拥被眠,炙手任渠辈。rì huáng yōng bèi mián,zhì shǒu rèn qú bèi。
运会剥亦终,便老亦谁慨。yùn huì bō yì zhōng,biàn lǎo yì shuí kǎi。

清明萧寺展令容榇

王易

清露湿林原,早市集鱼米。qīng lù shī lín yuán,zǎo shì jí yú mǐ。
江南候未齐,三月冷犹尔。jiāng nán hòu wèi qí,sān yuè lěng yóu ěr。
小篮携酒浆,城南步荒畤。xiǎo lán xié jiǔ jiāng,chéng nán bù huāng zhì。
寸心自怦怦,节物逐生死。cùn xīn zì pēng pēng,jié wù zhú shēng sǐ。
野塘鹜作沤,生意盎泓水。yě táng wù zuò ōu,shēng yì àng hóng shuǐ。
胡人乃弗如,患苦铄心体。hú rén nǎi fú rú,huàn kǔ shuò xīn tǐ。
沉冥二百日,茹痛过然指。chén míng èr bǎi rì,rú tòng guò rán zhǐ。
逝者声已吞,存者息徒视。shì zhě shēng yǐ tūn,cún zhě xī tú shì。
从知大痈中,微命仅蝼蚁。cóng zhī dà yōng zhōng,wēi mìng jǐn lóu yǐ。
行行出郭门,凉凉古招提。xíng xíng chū guō mén,liáng liáng gǔ zhāo tí。
蜂房户牗开,赫然君在斯。fēng fáng hù yǒu kāi,hè rán jūn zài sī。
骨肉竟何状,闭目不敢思。gǔ ròu jìng hé zhuàng,bì mù bù gǎn sī。
当年好眉鬓,笼袖花四围。dāng nián hǎo méi bìn,lóng xiù huā sì wéi。
低颜向前和,腐心念长离。dī yán xiàng qián hé,fǔ xīn niàn zhǎng lí。
入户意不伸,谁与问来兹。rù hù yì bù shēn,shuí yǔ wèn lái zī。
恨穷遽无言,积泪一把挥。hèn qióng jù wú yán,jī lèi yī bǎ huī。
挥泪尚何为,所冀君或知。huī lèi shàng hé wèi,suǒ jì jūn huò zhī。
蓬头见二三,唤我日八九。péng tóu jiàn èr sān,huàn wǒ rì bā jiǔ。
君去似相忘,吾母劳已久。jūn qù shì xiāng wàng,wú mǔ láo yǐ jiǔ。
雏婴生七月,肥白赤双藕。chú yīng shēng qī yuè,féi bái chì shuāng ǒu。
悬知及长成,虽母不知有。xuán zhī jí zhǎng chéng,suī mǔ bù zhī yǒu。
二儿君所爱,学语甫上口。èr ér jūn suǒ ài,xué yǔ fǔ shàng kǒu。
但囿携抱亲,指妪谓为母。dàn yòu xié bào qīn,zhǐ yù wèi wèi mǔ。
小怒与娇啼,赴愬竟忘丑。xiǎo nù yǔ jiāo tí,fù sù jìng wàng chǒu。
大儿挟书归,敬长礼知守。dà ér xié shū guī,jìng zhǎng lǐ zhī shǒu。
有时履脱綦,或乃襟出肘。yǒu shí lǚ tuō qí,huò nǎi jīn chū zhǒu。
引我双眼芒,有泪湿其手。yǐn wǒ shuāng yǎn máng,yǒu lèi shī qí shǒu。
儿女身外物,相逢已云偶。ér nǚ shēn wài wù,xiāng féng yǐ yún ǒu。
徒苦复何酬,同君异先后。tú kǔ fù hé chóu,tóng jūn yì xiān hòu。
昔日愿生死,谁知死亦难。xī rì yuàn shēng sǐ,shuí zhī sǐ yì nán。
万钧著两肩,不死故非悭。wàn jūn zhù liǎng jiān,bù sǐ gù fēi qiān。
明知七尺身,许人岂宜然。míng zhī qī chǐ shēn,xǔ rén qǐ yí rán。
盐车久在涂,天使不得闲。yán chē jiǔ zài tú,tiān shǐ bù dé xián。
玄黄此何时。xuán huáng cǐ hé shí。
托命虫沙间。tuō mìng chóng shā jiān。
凋残自骨肉,积疢已十年。diāo cán zì gǔ ròu,jī chèn yǐ shí nián。
而今复构兹,童稚却成班。ér jīn fù gòu zī,tóng zhì què chéng bān。
遂悟造物勤,更迭不畏烦。suì wù zào wù qín,gèng dié bù wèi fán。
黾勉顺吾生,乘化良所安。mǐn miǎn shùn wú shēng,chéng huà liáng suǒ ān。

雨雪送别瘦弟

王易

久聚无殊欢,骤别良动情。jiǔ jù wú shū huān,zhòu bié liáng dòng qíng。
江湖风雪中,送子竟远行。jiāng hú fēng xuě zhōng,sòng zi jìng yuǎn xíng。
去去道阻修,江雾黯冥冥。qù qù dào zǔ xiū,jiāng wù àn míng míng。
不辞寒堕指,但得光摇睛。bù cí hán duò zhǐ,dàn dé guāng yáo jīng。
乡园正残腊,乐事渐满城。xiāng yuán zhèng cán là,lè shì jiàn mǎn chéng。
街童备粘鸡,祝岁呼阿兄。jiē tóng bèi zhān jī,zhù suì hū ā xiōng。
而子笃行李,忍涕甘长征。ér zi dǔ xíng lǐ,rěn tì gān zhǎng zhēng。
人生须事蓄,于朝岂争名。rén shēng xū shì xù,yú cháo qǐ zhēng míng。
只因篱畔粱,难顾足下荆。zhǐ yīn lí pàn liáng,nán gù zú xià jīng。
恨缺五亩资,泥涂服春耕。hèn quē wǔ mǔ zī,ní tú fú chūn gēng。
斗酒劳丰岁,奚用谋肥轻。dòu jiǔ láo fēng suì,xī yòng móu féi qīng。
阿父昔行役,一岁万里经。ā fù xī xíng yì,yī suì wàn lǐ jīng。
辛勤为儿曹,盘阿魂梦萦。xīn qín wèi ér cáo,pán ā hún mèng yíng。
垂老犹一瓢,归卧寻山扃。chuí lǎo yóu yī piáo,guī wò xún shān jiōng。
寒日不可挽,坐觉西风棱。hán rì bù kě wǎn,zuò jué xī fēng léng。
自从痛皋鱼,泪同慈母倾。zì cóng tòng gāo yú,lèi tóng cí mǔ qīng。
子病骨柴立,护子如娇婴。zi bìng gǔ chái lì,hù zi rú jiāo yīng。
深宵抚头足,隔室便呼应。shēn xiāo fǔ tóu zú,gé shì biàn hū yīng。
及今健如斯,天佑非幸承。jí jīn jiàn rú sī,tiān yòu fēi xìng chéng。
翩翩好年少,千里成户庭。piān piān hǎo nián shǎo,qiān lǐ chéng hù tíng。
途长利航辙,智巧驱百灵。tú zhǎng lì háng zhé,zhì qiǎo qū bǎi líng。
非同蛙钝劳,三日仅一程。fēi tóng wā dùn láo,sān rì jǐn yī chéng。
念此亦快意,即别心犹宁。niàn cǐ yì kuài yì,jí bié xīn yóu níng。
且归慰高堂,闭门曲吾肱。qiě guī wèi gāo táng,bì mén qū wú gōng。

感遇十章三十初度作

王易

万化托冥漠,畴能识其端。wàn huà tuō míng mò,chóu néng shí qí duān。
草木共毛羽,所处各遂天。cǎo mù gòng máo yǔ,suǒ chù gè suì tiān。
我躬来何从,堕地三十年。wǒ gōng lái hé cóng,duò dì sān shí nián。
孩提及儿嬉,历历森目前。hái tí jí ér xī,lì lì sēn mù qián。
皮骨抵坚强,布粟费万千。pí gǔ dǐ jiān qiáng,bù sù fèi wàn qiān。
为功不逮禄,山海同埃涓。wèi gōng bù dǎi lù,shān hǎi tóng āi juān。
来日纵莫知,黾勉砺肺肝。lái rì zòng mò zhī,mǐn miǎn lì fèi gān。

感遇十章三十初度作

王易

鸡鸣梦乍回,百感集纷乱。jī míng mèng zhà huí,bǎi gǎn jí fēn luàn。
胡为识字年,使我入忧患。hú wèi shí zì nián,shǐ wǒ rù yōu huàn。
韩檠声珢珢,阿父展颜看。hán qíng shēng yín yín,ā fù zhǎn yán kàn。
弱弟坐随肩,言笑一何晏。ruò dì zuò suí jiān,yán xiào yī hé yàn。
千金未知贵,此乐永垂念。qiān jīn wèi zhī guì,cǐ lè yǒng chuí niàn。

感遇十章三十初度作

王易

驱车大梁墟,黄沙蔽崇墉。qū chē dà liáng xū,huáng shā bì chóng yōng。
北辕指上京,离黍伤王风。běi yuán zhǐ shàng jīng,lí shǔ shāng wáng fēng。
流光十载馀,迁革乃无穷。liú guāng shí zài yú,qiān gé nǎi wú qióng。
徒令秋士悲,不驻春华秾。tú lìng qiū shì bēi,bù zhù chūn huá nóng。
闲寻蓟子训,太息长安东。xián xún jì zi xùn,tài xī zhǎng ān dōng。

感遇十章三十初度作

王易

风霜日催老,仕隐聊食贫。fēng shuāng rì cuī lǎo,shì yǐn liáo shí pín。
常言万事足,有子堪负薪。cháng yán wàn shì zú,yǒu zi kān fù xīn。
岂期乔木摧,难酬顾复勤。qǐ qī qiáo mù cuī,nán chóu gù fù qín。
平生誉儿心,所得但苦辛。píng shēng yù ér xīn,suǒ dé dàn kǔ xīn。
邈矣袁山原,秋阴障层云。miǎo yǐ yuán shān yuán,qiū yīn zhàng céng yún。

感遇十章三十初度作

王易

桐根半死生,嶰竹尚哀语。tóng gēn bàn sǐ shēng,xiè zhú shàng āi yǔ。
恍焉吾仲来,相道别离苦。huǎng yān wú zhòng lái,xiāng dào bié lí kǔ。
方春各少年,庭下弄筝柱。fāng chūn gè shǎo nián,tíng xià nòng zhēng zhù。
修修绿鬓人,去作泉下土。xiū xiū lǜ bìn rén,qù zuò quán xià tǔ。
一卷寒琼诗,秋床涕成雨。yī juǎn hán qióng shī,qiū chuáng tì chéng yǔ。

感遇十章三十初度作

王易

枉禄士所羞,被褐甘草野。wǎng lù shì suǒ xiū,bèi hè gān cǎo yě。
卑贫服常职,何间抱关者。bēi pín fú cháng zhí,hé jiān bào guān zhě。
一朝树风声,谹谹动天下。yī cháo shù fēng shēng,hóng hóng dòng tiān xià。
得时不足骄,困亦靡所托。dé shí bù zú jiāo,kùn yì mí suǒ tuō。
鄙哉张禄君,莝豆供须贾。bǐ zāi zhāng lù jūn,cuò dòu gōng xū jiǎ。

感遇十章三十初度作

王易

摩诘负高致,画诗有遐托。mó jí fù gāo zhì,huà shī yǒu xiá tuō。
偶然郁轮袍,千载留愧怍。ǒu rán yù lún páo,qiān zài liú kuì zuò。
文章自娱物,道胜等糟粕。wén zhāng zì yú wù,dào shèng děng zāo pò。
况乃童子雕,宁被侏儒谑。kuàng nǎi tóng zi diāo,níng bèi zhū rú xuè。
呕心终太痴,置身良已薄。ǒu xīn zhōng tài chī,zhì shēn liáng yǐ báo。