古诗词

宿飞云顶放歌

李孙宸

绝巘邈无伦,罡风通上界。jué yǎn miǎo wú lún,gāng fēng tōng shàng jiè。
仙家鸡犬隔尘寰,物外烟霞开罨画。xiān jiā jī quǎn gé chén huán,wù wài yān xiá kāi yǎn huà。
我来红日下山阿,千山万山发光怪。wǒ lái hóng rì xià shān ā,qiān shān wàn shān fā guāng guài。
俯视长虹百道奔,峰峦四百如儿孙。fǔ shì zhǎng hóng bǎi dào bēn,fēng luán sì bǎi rú ér sūn。
金光玉乳相闪烁,一一倒景射天门。jīn guāng yù rǔ xiāng shǎn shuò,yī yī dào jǐng shè tiān mén。
神怪搜穷耳目换,耸身大诧天地昏。shén guài sōu qióng ěr mù huàn,sǒng shēn dà chà tiān dì hūn。
尘中讵肯轻回首,苍苍之色如可扪。chén zhōng jù kěn qīng huí shǒu,cāng cāng zhī sè rú kě mén。
奇石堪帏草堪席,余亦意尽聊偃息。qí shí kān wéi cǎo kān xí,yú yì yì jǐn liáo yǎn xī。
别有神游非梦游,子期鲍靓如相识。bié yǒu shén yóu fēi mèng yóu,zi qī bào jìng rú xiāng shí。
问子何事闹仙都,踏破飞云纷五色。wèn zi hé shì nào xiān dōu,tà pò fēi yún fēn wǔ sè。
稚川仙后谁复来,将子白日能生翼。zhì chuān xiān hòu shuí fù lái,jiāng zi bái rì néng shēng yì。
余谢身前本列真,谪向人间几度春。yú xiè shēn qián běn liè zhēn,zhé xiàng rén jiān jǐ dù chūn。
朝簪虽贵非所适,愿返三清礼玉宸。cháo zān suī guì fēi suǒ shì,yuàn fǎn sān qīng lǐ yù chén。
凭君指点来时路,相逢云水亦前因。píng jūn zhǐ diǎn lái shí lù,xiāng féng yún shuǐ yì qián yīn。
二真闻词颔而许,一笑解颜重致语。èr zhēn wén cí hàn ér xǔ,yī xiào jiě yán zhòng zhì yǔ。
之子无忘旧本根,花落水流终有处。zhī zi wú wàng jiù běn gēn,huā luò shuǐ liú zhōng yǒu chù。
再向阎浮了世缘,清浅蓬莱终待汝。zài xiàng yán fú le shì yuán,qīng qiǎn péng lái zhōng dài rǔ。
觉后相疑思未安,复惊海日涌红澜。jué hòu xiāng yí sī wèi ān,fù jīng hǎi rì yǒng hóng lán。
山腰四望犹昏黑,下界三更更未阑。shān yāo sì wàng yóu hūn hēi,xià jiè sān gèng gèng wèi lán。
因知俗骨予未了,山鹤一声天渐晓。yīn zhī sú gǔ yǔ wèi le,shān hè yī shēng tiān jiàn xiǎo。
强寻旧路再下山,赢得烟云衣袂绕。qiáng xún jiù lù zài xià shān,yíng dé yān yún yī mèi rào。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。 李孙宸的作品>>

猜您喜欢

过漂母祠有感

李孙宸

是谁一饭德王孙,怪尔真王卖腰领。shì shuí yī fàn dé wáng sūn,guài ěr zhēn wáng mài yāo lǐng。
沙头老妇圯桥公,同一机权露警省。shā tóu lǎo fù yí qiáo gōng,tóng yī jī quán lù jǐng shěng。

过漂母祠有感

李孙宸

奇男异母遘机锋,密意都传进食中。qí nán yì mǔ gòu jī fēng,mì yì dōu chuán jìn shí zhōng。
报者固非哀亦假,故将一怒诳英雄。bào zhě gù fēi āi yì jiǎ,gù jiāng yī nù kuáng yīng xióng。

漱流石为朱惟四尊人少贞徵君作

李孙宸

却笑当年孙子荆,枕流漱石亦深情。què xiào dāng nián sūn zi jīng,zhěn liú shù shí yì shēn qíng。
何如齿耳俱无染,只爱飞流激石声。hé rú chǐ ěr jù wú rǎn,zhǐ ài fēi liú jī shí shēng。

过真定有感题壁

李孙宸

道旁何处折腰多,开府张筵上客过。dào páng hé chù zhé yāo duō,kāi fǔ zhāng yán shàng kè guò。
不忝我曹仙作吏,皇华公署亦张罗。bù tiǎn wǒ cáo xiān zuò lì,huáng huá gōng shǔ yì zhāng luó。

涉县山署两宿留待张行人

李孙宸

皇华仆仆倦征鞍,两日青山得饱看。huáng huá pū pū juàn zhēng ān,liǎng rì qīng shān dé bǎo kàn。
玉节夜停山上馆,卷帘犹自翠微寒。yù jié yè tíng shān shàng guǎn,juǎn lián yóu zì cuì wēi hán。

涉县山署两宿留待张行人

李孙宸

山色垆烟昼不分,官衙无事坐氤氲。shān sè lú yān zhòu bù fēn,guān yá wú shì zuò yīn yūn。
谁知周道倭迟客,犹得清吟弄白云。shuí zhī zhōu dào wō chí kè,yóu dé qīng yín nòng bái yún。

涉县山署两宿留待张行人

李孙宸

维城原重晋诸藩,被命桐封亦主恩。wéi chéng yuán zhòng jìn zhū fān,bèi mìng tóng fēng yì zhǔ ēn。
仙侣未同元礼棹,几时星汉到张骞。xiān lǚ wèi tóng yuán lǐ zhào,jǐ shí xīng hàn dào zhāng qiān。

涉县山署两宿留待张行人

李孙宸

山城驻节足清幽,不是王程敢滞留。shān chéng zhù jié zú qīng yōu,bù shì wáng chéng gǎn zhì liú。
回首长安同日远,未闻星使报轩輶。huí shǒu zhǎng ān tóng rì yuǎn,wèi wén xīng shǐ bào xuān yóu。

初入楚地韩先生有署中晓起襆被皆雪二绝见示戏赋酬之

李孙宸

郢客阳春枉自夸,君来高咏满皇华。yǐng kè yáng chūn wǎng zì kuā,jūn lái gāo yǒng mǎn huáng huá。
不知白云宵吟积,试看文茵六出花。bù zhī bái yún xiāo yín jī,shì kàn wén yīn liù chū huā。

初入楚地韩先生有署中晓起襆被皆雪二绝见示戏赋酬之

李孙宸

授简梁园宴未怅,先惊白雪满明床。shòu jiǎn liáng yuán yàn wèi chàng,xiān jīng bái xuě mǎn míng chuáng。
岂缘谢女同歌咏,一夜飘扬柳絮狂。qǐ yuán xiè nǚ tóng gē yǒng,yī yè piāo yáng liǔ xù kuáng。

上元夕过赣寓城外清江寺漫兴八首

李孙宸

兼程日日促归鞍,期及春灯故国欢。jiān chéng rì rì cù guī ān,qī jí chūn dēng gù guó huān。
不道章江今夜月,西堂犹隔岭梅看。bù dào zhāng jiāng jīn yè yuè,xī táng yóu gé lǐng méi kàn。

上元夕过赣寓城外清江寺漫兴八首

李孙宸

偶逢兹郡驻乌台,走马驱车势似雷。ǒu féng zī jùn zhù wū tái,zǒu mǎ qū chē shì shì léi。
无地可容过客宿,尚馀孤寺树江开。wú dì kě róng guò kè sù,shàng yú gū sì shù jiāng kāi。

上元夕过赣寓城外清江寺漫兴八首

李孙宸

古寺临江夜不扃,乘槎人到客为星。gǔ sì lín jiāng yè bù jiōng,chéng chá rén dào kè wèi xīng。
虚烦太守殷勤意,一榻还分令尹庭。xū fán tài shǒu yīn qín yì,yī tà hái fēn lìng yǐn tíng。

上元夕过赣寓城外清江寺漫兴八首

李孙宸

十里香尘夹道逢,锦城丝管未从容。shí lǐ xiāng chén jiā dào féng,jǐn chéng sī guǎn wèi cóng róng。
听来女伴春游曲,不似官衙夜宴钟。tīng lái nǚ bàn chūn yóu qū,bù shì guān yá yè yàn zhōng。

上元夕过赣寓城外清江寺漫兴八首

李孙宸

袅袅清歌静夜闻,越吟楚调总难分。niǎo niǎo qīng gē jìng yè wén,yuè yín chǔ diào zǒng nán fēn。
但凭羁思能消遣,便当霓裳度彩云。dàn píng jī sī néng xiāo qiǎn,biàn dāng ní shang dù cǎi yún。